[Ái tại hoa hương phiêu tán thì] Chương 4 – Nguyên nhân của nỗi sợ hãi

Ái tại hoa hương phiêu tán thì

Tác giả: Hắc Vũ Phi Nhứ

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 4 – Nguyên nhân của nỗi sợ hãi

“Mộc Mộc, cùng nhau về nhà nào.” Chuyển đến ở nhà bà ngoại, ngày hôm sau tan học Tô Ngôn lập tức thu dọn sách vở thật nhanh rồi đợi Lâm Mộ cùng về.

“Tô Ngôn, người nhà cậu hôm nay không lái xe đến đón sao?” Trần Hạo ngồi bên cạnh thắc mắc.

“Mỗi ngày đều phải đi lại quá xa, tớ dọn đến ở nhà bà ngoại cho tiện.” Tô Ngôn vừa nói vừa giúp Lâm Mộ thu dọn sách vở.

“Ồ, nhà tớ ở hướng Bắc, có cùng đường không, cùng nhau về.” Trần Hạo thu dọn xong thì quay sang hỏi.

“Nhà bọn tớ ở hướng Nam, không cùng đường mất rồi.” Tô Ngôn nói xong cầm ba lô của Lâm Mộ lên giúp cho cậu đeo lên lưng.

“Nếu không cùng đường, vậy tớ phải đi về một mình rồi.” Trần Hạo nói xong đứng dậy định quay đi, đột nhiên nghĩ tới cái gì đó mà quay người lại, “Ê, Tô Ngôn, cậu vừa rồi chạm vào Lâm Mộ sao? Cậu ta vậy mà không có sợ cậu.”

“Để tớ chạm vào thử xem!” Trần Hạo đưa tay lên định chạm vào người Lâm Mộ, Lâm Mộ thấy thế lập tức chạy thẳng một mạch nấp đằng sau lưng Tô Ngôn.

“Này, đừng làm loạn, cậu dọa cậu ấy sợ đó.” Tô Ngôn che chở Lâm Mộ đang nấp ở đằng sau.

“Tớ chỉ muốn chứng thực một chút thôi mà, thôi tớ đi đây.” Trần Hạo không phục mà bỏ đi.

“Mộc Mộc, cậu không sao chứ?” Tô Ngôn xoay người lại nhìn con người đang rụt đầu sợ hãi mà nấp ở đằng sau mình, anh rất muốn biết vì sao cậu lại thành ra thế này, trước kia Lâm Mộ cũng không có biểu hiện sợ hãi như thế, hồi trước đi học cậu vẫn thường xuyên chơi đùa cùng các bạn, còn rất được các bạn nhỏ trong nhà trẻ yêu thích, vì sao hiện tại lại dễ bị dọa sợ như vậy? Tuy nhiên Tô Ngôn vẫn dằn xuống, không hỏi ra lời, “Chúng ta về đi.”

“Ừ.” Lâm Mộ yên lặng đi theo phía sau Tô Ngôn.

“Mộc Mộc, vừa rồi đề toán số học thầy giảng ở trên lớp thật phức tạp, cậu nghe có hiểu không? Lát nữa về nhà cậu, cậu giảng lại cho tớ nhé.” Tô Ngôn bước chậm lại để Lâm Mộ có thể bắt kịp đi cùng với mình.

“Ừ, được.” Lâm Mộ luôn ít nói như vậy, không thích tiếp xúc với người khác, cũng rất ít khi giao tiếp với mọi người, trong trường cũng chưa từng thấy cậu nói chuyện với ai.

Lúc Tô Ngôn đi theo Lâm Mộ về nhà họ Lâm quả thật có đôi chút giật mình, phòng ốc rất sạch sẽ và đơn giản, có lẽ dùng từ đơn giản cũng không thể miêu tả chuẩn xác được những gì mà Tô Ngôn đang chứng kiến, trong căn nhà lớn chỉ có vài ba thứ nội thất, hoàn toàn trái ngược với những gì nằm trong ấn tượng của Tô Ngôn về nhà họ Lâm hồi trước. Trong lúc bước vào nhà, Tô Ngôn thậm chí còn có cảm giác căn nhà này chỉ là ảo giác.

“Ngồi.” Lâm Mộ dẫn Tô Ngôn vào phòng khách, trong phòng chỉ có duy nhất một cái bàn với hai chiếc ghế dựa, cậu ngồi lên một chiếc, chiếc còn lại đương nhiên để cho Tô Ngôn.

“Nhà cậu… Thật sạch sẽ.” Tô Ngôn suy nghĩ cả buổi trời mới nặn ra được vài từ.

“À, có mua thêm đồ mới rồi cũng sẽ bị phá hỏng thôi, không mua vẫn tốt hơn.” Lần đầu tiên trong mấy ngày qua Lâm Mộ nói ra một câu có chứa hơn mười chữ làm cho Tô Ngôn có hơi bất ngờ. “Chúng ta làm bài tập đi.”

“À, ừ.” Tô Ngôn ngồi xuống mở cặp lấy vở bài tập ra. Lâm Mộ cũng lấy ra vở bài tập của mình, không nói một câu chỉ lặng lẽ làm. Tô Ngôn cũng không nói gì, bắt đầu làm bài tập, thật ra hỏi bài chỉ là cái cớ, từ trước tới giờ thành tích của Tô Ngôn rất tốt, dù cho chuyển trường đến trung học G cũng chẳng hề ảnh hưởng đến việc học của anh.

Bọn họ cứ im lặng như vậy mà làm bài tập, mãi cho đến khi chuông điện thoại di động của Tô Ngôn vang lên, bọn họ mới phát hiện ra là đã khuya rồi.

“Tiểu Ngôn, sao còn chưa về nhà? Đã khuya lắm rồi.” Tiếng của bà ngoại vang lên từ đầu dây bên kia.

“Ối, bà ngoại, cháu quên báo với bà, cháu đang ở nhà tiểu Mộc cùng làm bài tập với cậu ấy.”

“Sao không trở về mà cũng không báo một tiếng thế hả, mấy đứa còn chưa ăn cơm có phải hay không? Nhanh về nhà ăn cơm đi.” Bà ngoại ở đầu dây bên kia trách cứ, “Kêu tiểu Mộ qua đây ăn cơm luôn.”

“Dạ, bọn cháu sang ngay.”

Tô Ngôn dập điện thoại, thu dọn sách vở trên bàn, “Mộc Mộc, bà ngoại bảo chúng ta sang nhà ăn cơm, đi thôi rồi trở về làm bài tập sau.”

Lâm Mộ dừng bút, do dự một chút, “Cậu đi đi, tớ ăn đại cái gì cũng được.”

“Đã trễ như vậy, mẹ cậu sao còn chưa về nấu cơm nữa? Cậu ăn lung tung làm gì, đi theo tớ về nhà, bà ngoại nhất định đã làm nhiều đồ ăn ngon lắm.” Tô Ngôn kéo lấy Lâm Mộ đang ngồi yên trên ghế đi đến căn nhà phía đối diện.

Lâm Mộ có hơi run rẩy nhưng cũng không tránh ra khỏi bàn tay Tô Ngôn đang lôi kéo mình, cũng không có ý phản đối, tùy ý cho Tô Ngôn dắt mình sang nhà bà ngoại. Lúc bọn họ tiến vào cửa, bà ngoại đang nhiệt tình sai người giúp việc dọn đồ ăn nóng sốt lên bàn, đến giờ hai người mới thật sự cảm thấy đói.

“Chào bà ngoại.” Lâm Mộ đang bị Tô Ngôn lôi kéo ngồi xuống nhẹ nhàng chào hỏi bà ngoại.

“Đói bụng quá. Bà ngoại, bọn cháu làm bài tập rất chăm chú, không để ý tới thời gian.” Tô Ngôn nói xong lập tức bưng bát lên ăn.

“Tiểu Mộ, ăn nhiều một chút.” Bà ngoại không thèm để ý Tô Ngôn, gắp thêm đồ ăn cho Lâm Mộ.

“Đúng vậy, Mộc Mộc, cậu ăn nhiều một chút, nhìn cậu đã gầy rồi lại còn không cao nữa.” Tô Ngôn vừa ăn vừa hàm hồ nói, còn vội gắp đồ ăn cho Lâm Mộ.

Lâm Mộ chỉ yên lặng mà ăn, trong lòng đột nhiên cảm thấy ấm áp, trên gương mặt bất tri bất giác có thứ gì đó nóng ấm lướt qua. Tô Ngôn thấy Lâm Mộ bỗng nhiên khóc, vội vàng lấy đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt cậu, “Mộc Mộc, cậu làm sao vậy? Đừng khóc, tớ chỉ nói bậy linh tinh thôi mà, không có chuyện không cao thêm đâu, sao cậu lại khóc.”

“Không, không có việc gì.” Lâm Mộ nhẹ nhàng tránh đi bàn tay của Tô Ngôn, lấy tay áo của mình lau lau vài cái, “Chỉ là đã lâu rồi không được ngồi ăn cơm như vậy.”

Nói xong cậu lại im lặng, lặng lẽ ăn cơm. Tô Ngôn nghe Lâm Mộ nói xong sững sờ cả buổi trời không biết nói gì, bà ngoại cũng thương cảm, trong mắt ngân ngấn lệ, “Tiểu Mộ nếu thích, về sau cứ thường xuyên sang đây ăn cơm với tiểu Ngôn.”

“Dạ.” Lâm Mộ nhẹ nhàng đáp ứng.

Hai người ăn cơm xong, Tô Ngôn đưa Lâm Mộ về nhà rồi trở về ngồi bên cạnh bà ngoại đang đọc báo hỏi: “Bà ngoại, gia đình tiểu Mộ có chuyện gì sao? Cậu ấy ở trường không nói chuyện với bất kì ai cả.”

“Ôi, đứa bé này mệnh khổ.” Bà ngoại tháo cặp kính lão xuống, gập tờ báo lại đăm chiêu nói: “Ba mẹ tiểu Mộ hồi trước thường hay cãi nhau, sau đó một năm thì li hôn, vốn tiểu Mộ ở với bà nội nhưng hai năm sau bà nội nó cũng mất, cha nó hình như lại không đủ rảnh để chăm lo cho nó, lúc đó nó còn đang học tiểu học không thể tự lo cho mình được nên trở về ở cùng mẹ.”

Bà ngoại cầm lấy chén trà trên bàn uống một ngụm rồi tiếp tục nói: “Phương Tuyền từ sau khi li hôn bỗng trở nên là lạ, cả ngày đi làm rất ít khi về nhà, khi tiểu Mộ trở về cô ta phải chăm sóc nó nên cũng bớt thời gian đi làm lại, thế nhưng cũng chỉ tới đúng giờ mới về nhà, không biết vì sao, Phương Tuyền tựa như rất ghét tiểu Mộ, cả ngày đánh mắng nó, chụp lấy thứ gì trong nhà cũng sẵn sàng ném vào nó. Đứa con do chính mình sinh ra thật không hiểu vì sao cô ta có thể nhẫn tâm như vậy, có lần cô ta đẩy tiểu Mộ ngã đập đầu vào bàn khiến nó chảy máu đầy đầu, may sao có hàng xóm phát hiện kịp thời đưa nó vào bệnh viện. Đứa bé này thật sự rất đáng thương, cả ngày bị mẹ đối xử kiểu như vậy, thời gian lâu dài nó dần trở nên cô lập, không muốn tiếp xúc với người khác. Khi nó lên trung học mẹ nó hầu như không về nhà, có vẻ như là đã chuyển đi nơi khác ở, nó nhỏ tuổi cứ một thân một mình mà sống như vậy, nhưng mà cũng có mặt tốt là không còn ai đánh nó bị thương nữa. Ôi, đúng là oan nghiệt.”

Tô Ngôn nhìn bà ngoại lắc đầu thở dài trở về phòng, tim giống như bị thứ gì đó đánh vào từng cái một. Mấy năm nay Lâm Mộ đã sống như thế nào chứ, tiểu Mộc khờ dại đáng yêu của năm xưa giờ đây ánh mắt luôn chất chứa ưu thương, khiến cho người ta nhìn thấy không thể không đau lòng mà muốn che chở trong lòng bàn tay, Tô Ngôn muốn ở bên cạnh cậu, muốn bảo hộ cho cậu.

– Hết chương 4 –

Chương 3 | Chương 5

Advertisements

2 thoughts on “[Ái tại hoa hương phiêu tán thì] Chương 4 – Nguyên nhân của nỗi sợ hãi

  1. Pingback: [ATHHPTT] Chương 3 – Chuyển trường | Na's World

  2. Pingback: [ATHHPTT] Chương 5 – Kết giao | Na's World

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s