[Ái tại hoa hương phiêu tán thì] Chương 5 – Kết giao

Ái tại hoa hương phiêu tán thì

Tác giả: Hắc Vũ Phi Nhứ

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 5 – Kết giao

 “Tô Ngôn, tớ thích cậu.” Hoa khôi lớp 12-5 trường trung học G, Điền Phương Viên, ngay trên đường về nhà của Tô Ngôn đột nhiên bước ra ngăn anh lại, cúi đầu thổ lộ, trong tay cầm một chiếc túi dúi vào lồng ngực Lâm Mộ.

Tô Ngôn và Lâm Mộ đều sững sờ ngay tại chỗ, Lâm Mộ ôm chiếc túi kia vô tội mà nhìn Tô Ngôn. “Bạn học à, cái này…” Lâm Mộ nhỏ giọng kêu lên.

“Á, thật ngại quá, tớ nhầm.” Điền Phương Viên ngẩng đầu nhìn thấy bảng tên của Lâm Mộ, phát hiện ra mình do quá kích động nên đã đưa quà cho nhầm người, vội vàng giải thích rồi nhận lấy túi quà mà Lâm Mộ trả lại.

“Cám ơn cậu đã thích tớ, nhưng tớ thích người khác rồi.” Lời của Tô Ngôn nói ra truyền thẳng vào tai của Lâm Mộ lẫn cô gái kia. Cô gái đang cầm túi quà cứng ngắc đứng yên tại chỗ không biết phải phản ứng như thế nào trong tình huống này. “Thật có lỗi, tớ đi trước.” Tô Ngôn nói xong kéo Lâm Mộ bước về nhà.

“Cô ấy là hoa khôi của trường chúng ta đó.” Đi được một đoạn Lâm Mộ quay đầu lại nhìn cô gái vẫn còn đang sững sờ đứng tại chỗ.

“Ừ, ý cậu là gì?” Tô Ngôn trêu đùa hỏi. Học chung đã hơn một học kì, Lâm Mộ không còn quá trầm lặng như trước, ít nhất những lúc ở cùng Tô Ngôn cũng không còn ít lời như thế nữa, cũng không quá sợ hãi trước người lạ, tuy nhiên cậu vẫn không quá tình nguyện tiếp xúc với người nào khác ngoài Tô Ngôn, chỉ có điều ít nhất đã không quá mức sợ hãi như trước nữa.

“Cậu không thích cô ấy sao? Có rất nhiều người theo đuổi cô ấy.”

“Rất nhiều người theo đuổi, nhưng tớ lại không thích cô ấy.”

“Vừa rồi cậu nói đã thích người khác, là thật sao?”

“Đương nhiên là thật, tớ lừa cô ấy làm gì.”

“Vậy mà sao tớ… không biết.” Lâm Mộ nhẹ giọng nói.

“Ủa? Cậu không biết người tớ thích là ai thật à?” Tô Ngông dừng bước quay đầu nhìn Lâm Mộ đang không theo kịp mình.

“Tớ biết người đó sao?” Lâm Mộ tò mò nhìn Tô Ngôn.

“Đồ ngốc!” Tô Ngôn cưng chiều xoa tóc Lâm Mộ, không nói thêm điều gì xoay người tiếp tục bước đi.

Lâm Mộ vốn tưởng rằng Tô Ngôn sẽ nói cho mình biết, ai dè anh gọi cậu là đồ ngốc rồi còn quay đầu bỏ đi, cậu bỗng chốc không phản ứng kịp, đang gọi cậu là đồ ngốc hay người Tô Ngôn thích tên là đồ ngốc? Lâm Mộ đột nhiên cảm thấy suy nghĩ của mình thật buồn cười, đuổi theo tiếp tục tra hỏi nhưng Tô Ngôn vẫn không chịu trả lời.

Cây hoa quế ở nhà bà ngoại bị Tô Ngôn hái đi rất nhiều hoa, hương hoa quế thoang thoảng thấm vào lòng người, Tô Ngôn cầm một cái bát nhặt hoa để vào, cẩn thận không dẫm lên hoa rơi trên mặt đất. Nhặt được một chén lớn, Tô Ngôn ngồi dưới tàng cây lựa hết rác bẩn ra, làm thật cẩn thận. Lâm Mộ mấy ngày nay không biết vì sao đột nhiên không muốn tiếp xúc với Tô Ngôn, vì thế anh muốn làm một bình đường hoa quế ngọt ngào tặng cho Lâm Mộ. Tô Ngôn nghĩ lại Lâm Mộ hình như là bắt đầu lẩn tránh anh từ cái ngày Điền Phương Viên thổ lộ với anh, nhưng anh đã từ chối rồi mà, Lâm Mộ rốt cuộc vì sao mà giận dỗi?

Gió cuối mùa thu thổi qua thật mát lạnh, Tô Ngôn ngồi trong sân nhà cầm bát hoa quế ngẩn người, anh nhớ tới ngày đó mình nói rằng đã có người trong lòng, đó là do hoàn toàn tự nhiên mà bật ra, Lâm Mộ hỏi anh người đó là ai, chính anh cũng thật sự sửng sốt. Trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh của Lâm Mộ, anh thích Lâm Mộ, ngay từ nhỏ anh đã biết rồi, nhưng lúc này đây anh đột nhiên phát hiện ra loại thích này dường như không phải là thích theo kiểu bạn tốt, không phải là thích như thích các loài vật nuôi chó con mèo con này nọ, cũng không phải đơn giản là kiểu thích một bài hát vu vơ nào đó. Anh thích cậu giống như cách mà Điền Phương Viên thích anh vậy, muốn ở bên nhau, muốn kết giao. Tô Ngôn bỗng dưng bị suy nghĩ của mình khiến cho sợ hãi, anh thế mà lại nhận ra mình thích một người con trai, có lẽ vì suốt ngày ở bên Lâm Mộ nên mới nảy sinh ảo giác chăng? Anh ngẩng đầu nhìn cây hoa quế, không thể, không thể nào như vậy được, anh lắc lắc đầu, chạy vào nhà đưa bát hoa quế vốn dĩ muốn tự mình làm đường hoa quế giao cho người giúp việc rồi chạy thẳng vào phòng.

Mỗi ngày tan học Lâm Mộ đều về cùng Tô Ngôn, hôm nay anh bỗng dưng lại đi trước. Vốn dĩ hôm trước Tô Ngôn nói rằng mình đã có người trong lòng mà lại không chịu tiết lộ cho cậu biết, khiến cậu giận dỗi. Chiến tranh lạnh mấy hôm thực chất cũng chẳng phải quá giận gì, nhưng hôm nay lúc tan học Tô Ngôn cũng chẳng thèm chào hỏi cậu, bỏ đi luôn. Khi Lâm Mộ một mình bước ra khỏi cổng trường, nhìn lên phía trước bỗng thấy Tô Ngôn đang đi cùng Điền Phương Viên vừa nói vừa cười, Lâm Mộ đột nhiên cảm thấy rất không thoải mái, rất muốn giận dữ. Cậu không biết vì sao mình lại giận, nhưng rõ ràng là Tô Ngôn đã từ chối Điền Phương Viên rồi, hiện tại vì cớ gì lại bỏ mặc cậu ở đây mà nói cười vui vẻ với nhau như vậy? Tuy Lâm Mộ biết một ngày nào đó cậu và Tô Ngôn sẽ phải tách ra, chung quy cũng sẽ có ngày bọn họ có cuộc sống của riêng mình, nhưng cậu vẫn còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị quay trở về với cuộc sống không có Tô Ngôn. Cậu nhìn hai người trước mắt, thật sự là một cặp tình nhân xứng đôi, nhưng tại sao tim cậu lại đau đến thế, khóe mắt cũng dần trở nên ẩm ướt.

“Mộc Mộc, tớ đã đồng ý kết giao với Điền Phương Viên. Chúc mừng cho tớ đi nào.” Vừa ăn xong cơm chiều, Tô Ngôn ôm bài tập chạy qua nhà Lâm Mộ báo tin vui này cho cậu.

“Chúc mừng.” Lâm Mộ bình tĩnh đáp, đầu cũng không ngẩng lên tiếp tục làm bài tập.

“Mộc Mộc, chúng ta cùng nhau làm bài tập đi.”

“Cậu về nhà tự làm đi, tớ đã làm xong rồi, bây giờ muốn đi ngủ.” Lâm Mộ vẫn không hề ngẩng đầu, bởi vì vừa rồi cậu khóc quá nhiều, mắt có lẽ vẫn còn đỏ, cậu không muốn để Tô Ngôn nhìn thấy.

“Ủa? Cậu làm xong rồi sao? Đã ăn cơm chiều chưa?”

“Không đói, lười nấu ăn.”

“Không ăn sao được, sẽ bị đau dạ dày mất, để tớ về nhà lấy cơm sang cho cậu ăn.” Tô Ngôn nói xong thì chuẩn bị quay về nhà.

“Tiểu Ngôn!” Lâm Mộ rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, “Tớ không muốn ăn, cậu trở về đi, tớ mệt cần phải nghỉ ngơi!”

“Mộc Mộc, cậu làm sao vậy, cậu khóc sao? Ai hiếp đáp cậu?” Tô Ngôn nhìn thấy đôi mắt khóc đến trũng sâu của Lâm Mộ vội vàng chạy lại hỏi.

“Tô Ngôn!” Lâm Mộ lần đầu tiên gọi thẳng tên Tô Ngôn ra như vậy, “Cậu không cần mỗi ngày đều chạy sang đây nữa, cậu đã kết giao với Điền Phương Viên rồi, các người lo chuyện của các người đi, không cần tìm đến tôi nữa đâu. Cậu thích ai ghét ai cũng không liên quan gì đến tôi, tôi ở một mình nhiều năm như vậy đã quen rồi, cậu không cần thấy vui thì chạy đến đây, buồn thì lại bỏ đi tìm người khác. Tôi không cần sự thương hại của cậu, tôi đây sống một mình cũng tốt lắm, về sau đừng quan tâm đến tôi nữa!” Lâm Mộ nói xong đẩy Tô Ngôn ra khỏi cửa, mặc kệ bên ngoài là tiếng gõ cửa điên cuồng, cậu vẫn mặc kệ tất cả mà chạy về phòng.

– Hết chương 5 –

Chương 4 | Chương 6

Advertisements

4 thoughts on “[Ái tại hoa hương phiêu tán thì] Chương 5 – Kết giao

  1. Pingback: [ATHHPTT] Chương 4 – Nguyên nhân của nỗi sợ hãi | Na's World

  2. Pingback: [ATHHPTT] Chương 6 – Chia tay | Na's World

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s