[Đồng học, thỉnh tiểu điểm thanh] Phần 5 – Đi theo tôi

Đồng học, thỉnh tiểu điểm thanh

Tác giả: Lãnh Tiên Sinh

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Phần 5 – Đi theo tôi

 Trần Chi đi vào phòng làm việc, mở ngăn tủ của mình lấy ra một bộ quần áo sạch sẽ rồi đi về hướng phòng làm việc của quản lý trưởng. Ngày nào hắn cũng đến sớm như thế, tắm một lần hẳn là quản lý trưởng cũng sẽ cho phép thôi.

“Mời vào.” Một giọng nói uy nghiêm truyền ra từ phía bên trong văn phòng.

Trần Chi đẩy cửa bước vào, tiện tay đóng kín cửa lại rồi xoay người, nở một nụ cười không giống như lúc bình thường cho lắm.

“Ông nội, cháu đến để mượn phòng tắm một chút.” Chỉ có đứng trước mặt ông nội hắn mới để lộ nụ cười khôn khéo đến vậy.

“Cháu đấy, mọi khi lúc nào cũng đến sớm để mở cửa giúp ông, sao hôm nay lại đến trễ vậy?” Với đứa cháu ngoan này, ông nội cũng chẳng biết phải mắng ra sao, từ khi còn nhỏ hắn đã rất khôn khéo ranh ma rồi.

“À, hôm nay bởi vì bận làm việc tốt giúp đời nên cháu đến trễ một chút.” Quả thật là hắn bận giúp một tên ngốc giữ chỗ mà.

“Thôi được rồi, biến đi thằng quỷ nhỏ.” Ông nội đành chịu xua tay.

“Tuân lệnh.” Vừa nói xong không kịp chần chờ nửa giây, hắn đã vội vã lao vào phòng nghỉ sát vách phòng làm việc.

Mở vòi hoa sen, tiếng nước chảy vang lên, hơi nước bốc lên dày đặc tựa như sương khói bao bọc lấy thân hình của Trần Chi. Nước chảy từ trên đỉnh đầu xuống, lướt qua đôi má gầy gò, dọc theo cái cổ tuyệt đẹp chảy xuống bờ ngực rắn chắc. Nước chảy khiến cho làn da lóe lên ánh sáng ấm áp, hắn xoay người, để cho nước chảy ẩm bờ ngực, lộ ra bờ vai rộng và vòng eo gợi cảm. Nối tiếp ngay bên dưới là đôi chân thon dài và hai bờ mông rắn rỏi.

Trần Chi tắm rửa sảng khoái xong thì bước ra khỏi phòng, nhớ tới cái tên ngốc Tô Đường kia hẳn là vẫn đang ngồi đợi mình, hắn thưa với ông nội là muốn về phòng làm việc, dự định sẽ làm xong hết công việc rồi mới đi tìm Tô Đường.

Ông nội nhìn đứa cháu của mình vừa trưởng thành vừa biết chuyện, bỗng cảm thấy có chút bất đắc dĩ. Tuy ngoài miệng hắn không nói gì nhưng trong lòng ông biết rõ, Trần Chi không phải là không có hoài bão, cứ như vậy mà cam chịu làm nhân viên quèn tại cái thư viện nhỏ bé này. Hắn học bốn năm đại học đã nhận được rất nhiều giải thưởng lớn nhỏ trong các cuộc thi về thiết kế quảng cáo, về còn ra nước ngoài du học tiếp hai năm để học thêm về kinh doanh sản phẩm. Cứ tưởng rằng sau khi về nước, hắn sẽ mượn lực từ gia đình để tự mở công ty kinh doanh quảng cáo, thế nhưng không ngờ hắn lại đến trường học này làm ổ, nhận một chức nhân viên quản lý thư viện nhỏ bé.

Cha mẹ của Trần Chi mất sớm, từ khi hắn còn nhỏ đã biết chuyện hơn những đứa trẻ cùng trang lứa rất nhiều, lại còn học được cách tự bảo vệ mình. Ngoại trừ khá gần gũi với ông nội của mình thì đối với người ngoài hắn luôn dùng một thái độ không nóng không lạnh để đối xử. Giống như tự xây lên một bức tường cao lớn giữa mình và người khác.

Nghĩ đến đây, ông bỗng thấy trong lòng hơi chua xót, chung quy cũng là do năng lực của ông có hạn, không thể mang lại cho thằng nhóc thối này điều kiện tốt hơn giúp hắn phát triển.

Thật ra thì ông nội cũng lo lắng hơi xa, sở dĩ năm đó Trần Chi ra nước ngoài du học là vì trường học tạo cho hắn một cơ hội tuyệt vời, không chỉ miễn học phí mà còn cho cả học bổng toàn phần. Hắn vốn cũng không phải là không nghĩ tới việc gầy dựng sự nghiệp, chỉ là hắn nghĩ bây giờ còn quá sớm, hắn tự thấy mình còn thiếu sót rất nhiều kinh nghiệm. Vì vậy, sau khi về nước hắn cũng không vội vã lập nghiệp mà chạy chỗ ông nội làm ổ một thời gian, ở bên cạnh ông. Dù sao thì cũng đã đi hai năm không về, trong lòng hắn thực sự quan tâm đến ông nội.

Lúc Trần Chi còn nhỏ, ba mẹ của hắn qua đời vì tai nạn giao thông, hắn được một tay ông nội và bà nội nuôi nấng thành người. Cho nên tình cảm mà hắn dành cho ông bà nội của mình cũng tựa như với cha mẹ vậy. Hơn nữa, người ông này của hắn lại làm việc trong môi trường đại học, ngày ngày được tiếp xúc với nhiều tin tức mới mẻ phong phú, là một người rất tiến bộ văn minh, cho nên ông là người có ảnh hưởng rất lớn đến Trần Chi. Bởi vậy, lúc Trần Chi vừa mới phát hiện ra tính hướng của mình có chút khác lạ so với người khác thì đã lập tức nói cho ông nội hiểu. Có lẽ ông nội không thể thấu hiểu được chuyện này, nhưng ông sẽ có thể bao dung cho Trần Chi, hơn nữa ông còn tìm giáo viên tâm lý trong trường giúp cho Trần Chi cởi mở hơn về vấn đề của mình. Vì thế mà quãng thời gian thanh xuân của Trần Chi cũng không vì chuyện này mà nảy sinh bất kỳ chuyện đáng tiếc nào.

Bởi vậy, chức nhân viên quản lý thư viện này chỉ là bệ phóng tạm thời của hắn. Đối với Trần Chi mà nói, một khi hắn đã chuẩn bị xong, thì hắn sẽ giương đôi cánh hùng mạnh của riêng mình, bắt đầu bay cao.

Tô Đường vẫn cứ mãi ngồi đợi Trần Chi.

Cứ tưởng rằng chỉ cần đợi trong chốc lát thôi thì Trần Chi sẽ đến, còn định đọc sách một lát, đợi hắn quay về thì sẽ có thể cùng nhau ăn sáng

Kết quả là… Cậu lại quên nói cho Trần Chi biết vị trí cụ thể mà mình ngồi. Đãng trí đến mức này có phải là bệnh luôn rồi không?

Đợi cho đến khi Tô Đường nhận ra được điều này thì đã qua giờ ăn mất rồi. Thật là, đói muốn chết.

“Chẳng lẽ hắn lại tùy tiện tìm một chỗ nào đó bên ngoài để ngồi hay sao?” Tô Đường nghĩ thầm, “Chết tiệt, sao không gọi điện thoại hỏi tôi chứ?”

Tô Đường cầm ly định ra ngoài rót thêm nước, thuận tiện nhìn xem Trần Chi có đang đứng đợi ở bên ngoài hay không. Vửa mới đi đến cửa thì đã nhìn thấy Trần Chi đang mặc áo đồng phục làm việc màu xanh, đẩy một xe sách nhỏ đứng ở thang máy. Đương nhiên là Trần Chi cũng nhìn thấy cậu, hắn lập tức nở nụ cười. Sau đó cửa thang máy từ từ đóng lại, di chuyển lên lầu bốn.

Tô Đường đứng ngây người ở cửa hồi lâu rồi xoay người đi về, đi được nửa đường lại nhớ là mình đang định đi rót nước, lại lộn trở lại.

“Thì ra cậu ta vừa học vừa làm, khó trách ngày nào cũng phải dậy sớm đến vậy, đến tận bây giờ vẫn còn chưa có thời gian đến đọc sách.” Tô Đường thì thào. Trong nháy mắt cậu bỗng tha thứ hết thảy cho Trần Chi, trong lòng còn dâng lên chút cảm giác sùng bái lẫn cảm thông mà quay về chỗ ngồi. Cậu quyết tâm chăm chỉ đọc sách, người ta vượt qua mọi khó khăn để được học tập, mình có điều kiện tốt như vậy lại càng phải cố gắng, quyết không được lơi lỏng, o( ̄ヘ ̄o*) [nắm tay!], phải vùi đầu vào chăm chỉ học tập.

Nhưng mà, đồng phục màu xanh là đồng phục làm việc của quản lý thư viện kia mà! Đồng phục dành cho sinh viên làm thêm giờ là áo gilet màu đỏ kia! Cậu ta muốn đi đâu thế! Dây thần kinh chập hết rồi à!

Trần Chi phụ trách việc sắp xếp sách ở tầng bốn của thư viện, vì thế mà bạn học Tô Đường chưa từng lên trên tầng bốn cho đến bây giờ vẫn chưa hề gặp Trần Chi mặc áo đồng phục làm việc lần nào, chuyện ngày hôm qua là một bất ngờ đẹp đẽ. Lúc đó Trần Chi bỗng nổi hứng muốn trải nghiệm cuộc sống của sinh viên, không ngờ lại gặp được Tô Đường ngốc nghếch này.

Thật ra thì tầng bốn vốn là địa bàn của rất nhiều các nhóm nữ sinh, bởi vì nơi này có anh nhân viên quản lý đẹp trai mới đến, mặc dù trông hắn lúc nào cũng lạnh lùng nhưng ngược lại sự nghiêm túc khi làm việc của hắn trông rất ấm áp. Huống hồ, chỉ cần đẹp trai là được, vừa lạnh lùng vừa đẹp trai cũng rất tuyệt mà.

Trần Chi rất thích công việc này, ở từng kệ sách tìm thấy một vị trí có một không hai, được từng quyển sách lấp đầy, nhìn những quyển sách trong tay mình lần lượt xếp vào, Trần Chi cảm thấy lòng mình rất bình an, hắn hưởng thụ quá trình này. Nhưng mà, hôm nay hắn lại thấy có chút nôn nóng, tựa như có điều gì đó đang thúc giục hắn, làm nhanh lên, nhanh hơn nữa. Giống như có ai đó đang chờ đợi hắn.

Mà quả thật có một người vẫn còn đang giữ chỗ chờ đợi hắn.

Trần Chi hoàn thành công việc, thay đồng phục ra rồi đi xuống phòng học lớn ở lầu ba. Nhìn thấy Tô Đường đang ngồi ở tận cùng bên trong, hắn bước đến, ngồi xuống, nhận ra ánh mắt Tô Đường nhìn mình có chút gì đó là lạ.

“Khụ, sao thế?” Trần Chi nhịn không được mà hỏi.

“Công việc vất vả lắm phải không?” Tô Đường chớp đôi mắt to trong sáng nhìn hắn hỏi.

“Cũng tạm, tôi thích công việc này.”

“Cậu thật là tuyệt vời.” Vừa phải ôn thi, còn phải bớt thời gian để vừa học vừa làm, đã vậy yêu thích công việc nữa.

“…” Hình như có chỗ nào đó không đúng lắm… Ánh mắt long lanh đang toát lên sự cảm thông lẫn sùng bái kia là sao đây?

“Cậu phải làm việc lâu như vậy thì có còn đủ thời gian để đọc sách không? Ngày nào cũng phải dậy sớm như vậy cả sao? Vậy mỗi ngày cậu về nhà vào lúc mấy giờ? Phải ở lại tới khi thư viện đóng cửa luôn hả? Làm sao mà cậu bố trí thời gian được hay vậy? Ban ngày đọc sách có thấy mệt không? Cậu…”

“Bạn học, xin nhỏ giọng chút được không?” Ở đằng sau bỗng có tiếng người cắt ngang, Tô Đường xoa xoa gáy, mình hơi bị kích động rồi. Cậu bày ra vẻ mặt “Mau trả lời tôi đi” nhìn chằm chằm vào Trần Chi.

Trần Chi biết Tô Đường đang hiểu lầm mình là sinh viên vừa học vừa làm, nhìn vẻ mặt ngây thơ kia, hắn bỗng muốn trêu chọc cậu một chút. Vì thế, hắn giả bộ khó xử tựa như bí mật mà mình vốn cố gắng che giấu bao lâu nay bỗng dưng bị người khác vạch trần, nói nhỏ: “Cậu đi theo tôi, chỗ này không tiện để nói chuyện.” Dứt lời thì đứng dậy đi ra ngoài.

Tô Đường bị biểu hiện của Trần Chi làm cho khiếp sợ, “Hình như hắn đang khó chịu thì phải, không phải cậu vừa động đến nỗi đau gì của hắn đấy chứ?” Cảm thấy áy náy sâu sắc vì hành động dò xét đời tư người ta của mình, Tô Đường bỗng muốn bỏ qua chuyện này, thế nhưng Trần Chi đã đi ra ngoài trước mất rồi, cậu chỉ đành biết cùng bước ra theo

Tác giả có chuyện muốn nói: Chương này viết lâu quá_(ω)_ mất ngủ thật sự rất mệt!! Cơ thể giờ như một miếng gỗ mục vậy!!! Tô Đường tiểu bằng hữu cũng sắp biết được chân tướng sự việc rồi~~~ cầu lưu trữ cầu hủ ghé chơi o(*^^*)o

– Hết phần 5 –

← Phần 4Phần 6

Advertisements

2 thoughts on “[Đồng học, thỉnh tiểu điểm thanh] Phần 5 – Đi theo tôi

  1. Pingback: [ĐHTTĐT] Phần 4 – Tôi giúp cậu chiếm chỗ | Na's World

  2. Pingback: [ĐHTTĐT] Phần 6 – Đến nhà của tôi nhé | Na's World

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s