[Cổ tâm linh lung] Chương thứ hai

Cổ tâm linh lung

Tác giả: Nịch Văn

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương thứ hai

 Triệu Tích Diệp vất vả kéo cậu bé đang trong tình trạng hôn mê lên trên bờ, cũng không để ý đến trang phục kỳ quái và mái tóc dài chấm lưng của cậu cho lắm, dù sao thì ở đây cũng là phim trường, mặc đồ cổ trang có khối người ra đấy. Anh lo lắng vỗ vỗ khuôn mặt người thiếu niên, kinh ngạc vì nhiệt độ cơ thể của cậu đang rất cao nhưng không hề có dấu hiệu hồi tỉnh.

“Phải hô hấp nhân tạo cho cậu ta.” Ông chú trung niên đứng bên cạnh sáp lại nói một câu. Triệu Tích Diệp nhớ thời còn đi học có được dạy vài cách sơ cứu, anh hít sâu một hơi, cúi người xuống, tiến lại gần đôi môi ướt át của cậu bé.

“Khụ… khụ…” Lâm Lung ói hết nước trong bụng ra, sau đó mơ màng nằm trên mặt đất, gương mặt vốn trắng bệch do được phơi nắng mà bắt đầu ửng hồng.

“Cậu gì ơi, cô bé này sao rồi, có cần đưa đến bệnh viện hay không?” Ông chú trung niên đoán đây có lẽ là diễn viên nào đó trong đoàn, xung quanh đây suốt từ sáng đến tối lúc nào mà chẳng có các đội ngũ nhân viên quay phim chụp ảnh. Triệu Tích Diệp đoán có lẽ ông ta chưa nhìn thấy trái cổ của Lâm Lung, cũng lười giải thích vấn đề giới tính của cậu, chỉ nói một câu: “Hay là cứ để tôi đưa cậu ta đi.”

Cứu người là trên hết, Triệu Tích Diệp lập tức bế lấy Lâm Lung chẳng nặng là bao hướng về phía bãi đỗ xe bên ngoài khu vườn mà đi.

“Ta đang ở nơi nào? Ngươi là ai?” Lâm Lung chớp mắt mơ màng, phát hiện luồng nhiệt nóng rực trong cơ thể đã biến mất, thay vào đó là hơi nóng mùa hè quen thuộc đang phả trên da. Nhưng mà, lúc này tại sao lại là ban ngày, Lâm Lung nhớ rõ mình bị người ta đẩy xuống hồ là vào lúc chạng vạng kia mà?

“Tôi là Triệu Tích Diệp, lúc nãy thấy cậu suýt chết đuối ở trong hồ đã cứu cậu lên.”

Lâm Lung mơ hồ quan sát từ đầu đến chân người đàn ông mặc trang phục kì quái đang bế cậu. “Ngươi là người dân tộc sao?”

“Dân tộc?” Triệu Tích Diệp mơ hồ hỏi lại.

“Người Hán chúng ta làm gì có ai ăn mặc giống như ngươi, và nam nhân nào cũng phải nuôi tóc dài cả.”

Triệu Tích Diệp đang vội vã bước đi bỗng đứng phắt lại, “Đợi đã, rốt cuộc là cậu đang nói cái gì vậy?”

Trong lòng Lâm Lung đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nhìn quanh bốn phía hỏi: “Nơi này không phải là Tịch phủ sao?” Vì sao những người xung quanh đây đều ăn mặc kỳ quái như thế, tay chân lộ hết cả ra, còn cả vị cô nương ở đằng xa kia nữa, tại sao lại mặc một cái váy ngắn gần như cái khố thế kia? Thật đáng xấu hổ.

“Tôi nghĩ nên lập tức đưa cậu đến gặp bác sĩ là tốt nhất.”

“Bác sĩ là cái gì?”

Triệu Tích Diệp bị câu hỏi của cậu làm cho hết hồn, lắp bắp hỏi: “Cậu… không phải là… mất trí nhớ rồi đấy chứ?”

Lâm Lung nghe vậy lập tức lắc đầu, Triệu Tích Diệp vừa nhẹ nhõm thả lỏng thì lại nghe cậu nói tiếp: “Thật xin lỗi, công tử, lời nói của người Lâm Lung không hiểu cho lắm.”

—–

Triệu Tích Diệp ngồi trên một chiếc bàn uống trà nhỏ bằng gỗ, bất an nhìn thiếu niên đang lúng túng ngồi trên ghế sô pha đối diện. Vừa rồi chỉ lái xe đưa cậu về nhà anh thôi cũng đủ khiến anh tiêu hao hết kiên nhẫn anh đã tích cóp dùng cho nửa đời sau. Cậu nhóc “mất trí nhớ” này giống như cả đời chưa từng nhìn thấy xe ô tô, Triệu Tích Diệp chỉ chạy với vận tốc 40km/h thôi mà cậu đã chịu không nổi, nôn ói liên miên, chưa kể còn hôn mê gần cả nửa đoạn đường, hại anh ngày mai chỉ có cách đi làm bằng phương tiện giao thông công cộng.

“Để tôi dẫn cậu tới phòng tắm tắm rửa trước đã.” Triệu Tích Diệp không nói hai lời kéo người đến gần phòng tắm, chỉ vào vòi sen và khăn lông nói: “Cậu tắm trước đi, tôi đi tìm quần áo cho cậu.” Nói xong anh chạy lên phòng em trai, lục lọi khắp tủ quần áo của hắn. Vóc dáng Lâm Lung không được cao, so với Triệu Tích Văn cũng không chênh lệch cho lắm, anh chọn một cái T-shirt và một chiếc quần đùi đi biển, thậm chí còn lấy thêm một bao quần lót mà em trai anh chưa chưa xé bao bì hiệu Calvin Klein quay lại phòng tắm.

“Cậu ngốc hả? Tại sao vẫn còn đứng sững sờ ở đây?”

“Ta muốn đi giải.” Lâm Lung nắm chặt lấy vạt áo, quay đầu nhìn quanh những dụng cụ kì quái trong phòng tắm. Triệu Tích Diệp chớp mắt cả buổi mới hiểu ra “đi giải” nghĩa là gì, vội nói: “Rồi rồi, vậy tôi đi ra ngoài trước nhé.” Thì ra người ta là đang ngại ngùng vì mình còn đứng cản trở ở đây.

“Đợi đã!”

“Gì vậy?”

“Công tử, xin hỏi nhà vệ sinh ở nơi nào thế?”

Miệng Triệu Tích Diệp từ từ mở to như quả trứng ngỗng, cố gắng hít thở gượng cười hai tiếng, “Ha ha, ha ha, cậu đang diễn kịch với tôi đó hả…” Hồi trước em trai anh có đôi khi cũng đùa giỡn với anh như vậy, nhớ có lần Triệu Tích Văn nhận một vai Mafia, hôm đó lúc nửa đêm hắn leo cửa sổ vào phòng anh chưa nói, còn dí cả súng lục đạo cụ vào đầu anh khiến cho anh sợ tới mức hồn phi phách tán. Lúc sau thằng nhóc mới giải thích cho Triệu Tích Diệp biết nào là kịch bản, nào là tìm cảm giác gì đấy, làm cho anh không khỏi nổi điên lên, đường đường là anh trai hai mươi mấy tuổi đầu lại bị thằng em nhà mình mang ra làm vật thử nghiệm.

“Diễn kịch?” Lâm Lung nhíu mày thắc mắc.

Triệu Tích Diệp đảo mắt nhìn lên trần nhà, chỉ vào bồn cầu tự hoại nói: “Thứ đó chính là nhà vệ sinh đấy! Dùng xong đừng quên xả nước!” Chẳng lẽ đứa trẻ này mới ở dưới quê lên sao, ngay cả bồn cầu tự hoại cũng chưa từng thấy?

Lâm Lung thấy sắc mặt Triệu Tích Diệp xanh mét thì cũng không dám mở miệng hỏi thêm nữa, dù rằng trong lòng vẫn còn nhiều nghi vấn chất thành đống.

Lâm Lung mày mò cái bồn cầu tự hoại cả buổi trời, nhớ rõ Triệu Tích Diệp có dặn cậu xả nước, nhưng nước ở chỗ nào, làm sao mà xả được? Cậu lo lắng đến mức toát mồ hôi hột. Bỗng dưng cậu nhìn thấy có một cái chốt mở kì lạ nằm ở bên trên, Lâm Lung đưa tay thử nhấn xuống, ồ, có rất nhiều nước chảy ra, thật thần kỳ.

Triệu Tích Diệp đi qua đi lại trước cửa mấy bước, ngẫm lại vẫn thấy lo lo, nếu Lâm Lung thật sự là người ở nông thôn lên, chỉ sợ ngay cả vòi sen cũng chưa từng sử dụng. Lúc nghe thấy tiếng xả nước từ bồn cầu tự hoại, anh lập tức gõ cửa. Lâm Lung nghe tiếng vội mở cửa phòng, lại không biết cửa này phải mở như thế nào. Triệu Tích Diệp thấy trong phòng không có động tĩnh gì thì cuống cuồng sốt ruột đưa tay mở cửa luôn, khiến cho Lâm Lung đang đứng ở trong bị ngã ngồi ở trên sàn.

“Này, tại sao lại ngốc nghếch đứng sững ở cửa vậy hả, không nghe thấy tiếng tôi gõ cửa sao?” Triệu Tích Diệp kéo người từ trên sàn đứng dậy, đi đến bồn tắm mở vòi sen xả nước.

Lâm Lung nhẹ nhàng ôm lấy cặp mông đang bị đau, ngước mắt lên hỏi: “Rốt cuộc thì ta đang ở đâu vậy? Ngươi có quen Tịch Phong hay không?”

Triệu Tích Diệp đang bận giúp cậu thử nhiệt độ nước, đáp: “Đây là nhà của tôi, đợt lát nữa cậu tắm rửa thay quần áo xong tôi sẽ đưa cậu đi bác sĩ, nếu cậu vẫn không nhớ ra điều gì thì chúng ta chỉ còn cách nhờ đến cảnh sát thôi. Còn cái người Tịch Phong kia thì tôi không biết.”

Mơ mơ hồ hồ nghe anh nói nguyên một tràng, Lâm Lung lại chẳng hiểu được bao nhiêu, chỉ biết hiện tại chỗ mình đang ở là nhà của người này.

“Tốt rồi, có thể tắm rồi đấy.” Triệu Tích Diệp quay đầu lại, “Cậu mau cởi quần áo ra đi.”

Do có thói quen nhẫn nhục chịu đựng, Lâm Lung ngoan ngoãn cởi bộ quần áo vải thô ra, tóc dài chấm lưng cứ vậy đứng giữa phòng tắm. Triệu Tích Diệp vươn tay ra nói: “Lại đây.”

Lâm Lung tiến đến cầm lấy tay anh, lại nghe anh nói tiếp: “Bước vào.”

Cậu vâng lời bước vào ngồi trong bồn tắm, cảm giác làn nước ấm áp đang nhẹ nhàng quẩn quanh da thịt, cậu chợt nhớ lại ngày còn bé vẫn thường len lén chạy tới thác nước sau ngọn núi nhỏ để tắm rửa.

“Cậu rốt cuộc là từ đâu đến vậy?” Triệu Tích Diệp vừa lấy dầu gội đưa cho cậu vừa hỏi. Lâm Lung ngơ ngác cầm lấy nhưng không làm ra động tác gì tiếp theo.

“Đây là dầu gội.” Triệu Tích Diệp dứt khoát lấy lại cái chai rồi đổ lên đầu cậu, “Được rồi, tự mình vò đi.”

Lâm Lung ngồi trong bồn tắm xoa xoa mấy cái, Triệu Tích Diệp không yên tâm ngồi ở một bên nhìn cậu. Đối với lai lịch của Lâm Lung anh đã sớm nghĩ đến trăm loại tình huống, nhưng không có tình huống nào đủ sức thuyết phục cả. May mắn thay cậu nhóc này cũng không quá ngốc, vẫn biết dùng xà phòng để tắm. Thấy cậu tắm đã xong, anh đi tới giá khăn lấy một cái khăn to nhất đến bọc kín lấy Lâm Lung còn đang ướt sũng.

Sau khi bị ép mặc loại áo quần kỳ quái, Lâm Lung để nguyên đầu tóc ướt đẫm còn đang nhỏ giọt lén lút đánh giá căn nhà này, nhìn thế nào cũng thấy lối kiến trúc hoàn toàn khác so với ở Giang Nam. Trần nhà không có xà ngang, cửa sổ cũng không hề dán giấy, thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ ràng động tĩnh ở bên ngoài. Ở trên chiếc bàn ở đằng kia còn đặt một cái thùng màu đen to gần bằng cái rương, trên mặt thùng còn có thể phản xạ lại hình dáng của bản thân, so với gương đồng thì rõ hơn rất nhiều.

Tiếng chuông điện thoại di động vang lên khiến cho hai người đang ngồi trên sô pha giật nảy mình, Triệu Tích Diệp vốn đang ngẩn người vội với tay lấy điện thoại nằm trên bàn trà lên áp vào tai. Lâm Lung không rõ nhìn động tác này của anh, cuối cùng còn thấy anh nói chuyện với cái vật bé nhỏ kia.

“Lão già chết tiệt, anh bỏ đi đâu rồi vậy?” Triệu Tích Văn cũng chẳng ngại nhiệt độ ngoài trời đang cao đến ba mươi mấy độ, rống lên như sư tử Hà Đông.

“Ngày  trờinóng bức như vậy khi không bắt anh mày đến xem ba cái thứ phim ảnh vớ vẩn, anh về nhà ngồi điều hòa rồi.” Triệu Tích Diệp đứng dậy, phát hiện ghế sô pha phía dưới mông bị dính nước, hơi chuyển mắt thì mới thấy kẻ đầu têu vô tội đang ngồi ở ngay bên cạnh mình.

“Sao anh không chờ em diễn xong rồi cùng về, lát nữa em làm sao để về nhà đây hả?!” Triệu đại minh tinh vô cùng nóng nảy.

“Chẳng lẽ công ty của em không có xe à?” Anh vào phòng tắm lấy ra một chiếc khăn lông, ném vào trong lòng Lâm Lung rồi chỉ chỉ vào tóc mình, Lâm Lung cũng thông minh, vội vàng cầm khăn lên lau tóc. “Chừng nào em mới trở về? Anh đàn có việc muốn bàn bạc với em đây.”

“Úi úi úi? Sao tự dưng anh già lại nói năng nghiêm túc thế? Em vừa mới xong việc đây.” Triệu Tích Văn vừa xách túi vừa phất tay chào các nhân viên công tác.

“Ừ thì… Em cứ về nhà đi đã, cố gắng nhanh lên một chút.” Hiện giờ Triệu Tích Diệp không biết nên làm như thế nào, đang rất cần em trai về giúp đỡ, anh phải xử lý người thiếu niên có hành vi quái dị đang ngồi trong nhà anh ra sao đây.

Sau khi cúp điện thoại, Triệu Tích Văn hít sâu một hơi, sau đó đến ngồi bên cạnh Lâm Lung, tiếp tục công việc “hỏi cung” còn đang dang dở.

“Cậu tên gì? Nhà ở đâu?”

“Ta họ Lâm tên Lung, là người Tô Châu. Công tử thì sao?” Lâm Lung mở to ánh mắt vô tội nhìn anh.

“Đừng gọi tôi là công tử nữa, nổi hết cả da gà lên rồi đây này. Tôi tên là Triệu Tích Diệp, lúc nãy có nói với cậu rồi, tôi là người Thượng Hải.” Triệu Tích Diệp cảm thấy cách nói chuyện của cậu rất cổ xưa, tuy vậy không hề giống như đang cố làm ra vẻ. Nhưng mà, đợi đã, nếu là Tô Châu thì không thể xem như nông thôn được, vậy tại sao ngay cả bồn cầu cậu cũng chưa từng nhìn thấy?

“Thượng Hải?” Chưa từng nghe qua.

“Cậu không tin?”

Lâm Lung vội vàng lắc đầu, cậu chỉ là không biết tới địa danh này mà thôi.

“Đúng rồi, có muốn uống cái gì không?” Nói xong Triệu Tích Diệp đứng dậy đi vào trong bếp, mở tủ lạnh lấy hai lon Cola rồi bước ra. Anh nhét một lon vào trong tay Lâm Lung rồi tự mình mở lon còn lại, mắt vừa liếc đã phát hiện Lâm Lung vẫn đang tò mò nhìn cái lon trong tay mình.

“Đây là Cola.” Anh giúp Lâm Lung mở lon nước, “Được rồi, uống đi.”

Lâm Lung nhấp một ngụm nhỏ, ngạc nhiên: “Cay quá, là rượu sao?”

Triệu Tích Diệp nghe xong bỗng thấy khó thở, vừa uống một ngụm đã lập tức ho khan không ngừng. Chẳng lẽ đứa trẻ Lâm Lung này thật sự chui ra từ trong khe đá hay sao, ngay cả Cola mà cũng không biết.

“Đó không phải là vị cay, Cola là đồ uống có gas, gas chính là…” Thôi bỏ đi, nhìn chân mày Lâm Lung đang mỗi lúc một nhíu chặt lại, anh cũng không giải thích nổi nữa, buông vũ khí đầu hàng.

“Triệu công… À… Triệu đại ca, Lâm Lung quả thật vô cùng cảm kích ân cứu mạng của ngươi. Nhưng mà ta phải lập tức quay về Tịch phủ, ngươi có thể giúp ta hay không? Đến lúc đó tiểu đệ chắc chắn sẽ tìm cách báo đáp.” Tuy rằng Lâm Lung rất căm ghét nơi đó, nhưng so với lúc này thậm chí còn không biết mình đang ở đâu, cậu thà rằng mình vẫn còn đang ở trong Tịch phủ.

“Tịch phủ mà cậu nhắc tới đang nằm ở đâu vậy?”

“Thành Nam Tô Châu.”

“Hả, không có địa chỉ chính xác sao?” Dù sao đi nữa thì Tô Châu cũng không hề nhỏ.

“Tịch gia là hộ nhà giàu có quyền thế lớn nhất ở Tô Châu, chỉ cần tới đó thì không ai là không biết cả.”

Triệu Tích Diệp đột nhiên hiểu ra, đứa trẻ này vốn không phải là dân nhà quê gì cả mà rõ ràng là bị thần kinh. Có lẽ vừa trốn ra khỏi bệnh viện tâm thần hay trại thương điên nào đó, trộm lấy một bộ trang phục diễn trong phim trường, sau đó lại vô tình rơi xuống hồ và anh chính là người xui xẻo bị dây vào. Ôi thật là, thôi thì cứ chờ em trai anh về rồi tính tiếp.

– Hết chương thứ hai –

Chương thứ nhất | Chương thứ ba

Advertisements

2 thoughts on “[Cổ tâm linh lung] Chương thứ hai

  1. Pingback: [Cổ tâm linh lung] Chương thứ nhất | Na's World

  2. Pingback: [Cổ tâm linh lung] Chương thứ ba | Na's World

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s