[Cổ tâm linh lung] Chương thứ tám

Cổ tâm linh lung

Tác giả: Nịch Văn

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương thứ tám

 Bởi vì chuyện làm ăn có vấn đề mà đến sáng sớm hôm sau Triệu Tích Diệp mới quay về nhà được, còn mang theo cả một vị khách không mời mà đến.

“Xin chào mọi người, tôi là Tô Vũ Quyên.” Giọng nói nhỏ nhẹ vô cùng tương xứng gương mặt tuyệt đẹp, mỹ nữ như Tô Vũ Quyên phải nói là cực kỳ hiếm trong giới thương nhân toàn cánh đàn ông, chắc hẳn người theo đuôi cô không hề ít.

Triệu Tích Văn thoải mái bắt tay với cô, theo như lời anh hắn nói thì cô ấy là thư ký của công ty đối tác, hắn liếc nhìn Triệu Tích Diệp rồi lại nhìn Tô Vũ Quyên, tối hôm qua hai người này đã làm cái gì với nhau mà trắng đêm không về thế nhỉ?

“Người này phải xưng hô như thế nào?” Tô Vũ Quyên chào hỏi lần nữa mới khiến cho Lâm Lung nhận ra là mình đang sững sờ. Nhưng mà, thật sự quá giống.

Triệu Tích Diệp cắt ngang câu hỏi của cô, “Lâm Lung, sao sắc mặt của em lại nhợt nhạt như vậy, tối hôm qua bị mất ngủ ư?”

“Hình… Hình như là vậy…” Lâm Lung dè dặt nhìn Tô Vũ Quyên thêm một cái, chẳng lẽ là tỷ tỷ hiện thế hay sao?

“Vậy em về phòng ngủ thêm một lúc nữa đi.” Không để cho cậu có cơ hội phản bác, Triệu Tích Diệp lập tức kiên quyết lôi cậu về phòng ngủ.

Tô Vũ Quyên cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng dù sap cũng đã quen đối mặt với nhiều chuyện trên thương trường cho nên rất nhanh chóng quay về vẻ mặt như bình thường, “Anh trai cậu quan tâm đứa trẻ này quá nhỉ.”

Một câu nói pha lẫn đôi phần dò xét. Triệu Tích Văn nhíu mày, quả nhiên là người phụ nữ này có ý đối với anh trai hắn.

—–

“Có phải do lạ giường hay không?” Triệu Tích Diệp dịu dàng đắp chăn cho cậu.

Lâm Lung lắc đầu, trái tim còn đang vì sự xuất hiện của Tô Vũ Quyên mà đập không ngừng, “Vị cô nương kia…”

“Đừng đoán mò, chỉ là một đối tác làm ăn mà thôi.” Triệu Tích Diệp khẽ cười, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu một cái sau đó rời đi.

Lâm Lung lặng lẽ đưa tay lên che lấy chỗ đang nóng hổi, vừa rồi cậu bị người ta hôn, gương mặt dần dần đỏ ửng. Trong trí nhớ của cậu, chỉ có mẫu thân là từng làm như vậy với cậu mà thôi, đây là đang… biểu lộ tình cảm với cậu sao? Cậu co hai chân trở mình, giờ thì hay rồi, như thế này làm sao mà ngủ được đây…

—–

Khách khách khí khí tiễn vị khách nữ kia đi, Triệu Tích Văn khẩn cấp quay vào hỏi tội anh mình.

“Việc ký hợp đồng bị kéo dài đến tận sáng nay, cô ấy chỉ là tốt bụng lái xe đưa anh về mà thôi.” Đôi mắt Triệu Tích Diệp khô rang, cả một đêm không ngủ cơ thể anh cũng không chịu nổi nữa rồi.

“Hừ, từ lúc nào mà anh lại để cho phụ nữ xa lạ tiếp cận mình như vậy? Đừng nói là anh đã quên hồi nãy trước khi đi cô ta còn nũng nịu nhắc nhở anh “Ngày mốt nhất định phải đến dự tiệc nhé.” Anh đừng tưởng em không nhận ra, cái vị Tô tiểu thư này và Lung Lung nhà chúng ta trông có chút tương tự đó.”

Tựa như tâm sự trong lòng đã bị vạch trần, Triệu Tích Diệp chẳng thể làm gì khác hơn là đành phải thừa nhận, “Thì cũng vì cô ta trông giống cậu ấy cho nên anh mới nảy sinh chút cảm tình mà thôi.” Nói xong anh lập tức đi đến phòng tắm, muốn trốn tránh những câu hỏi sắc bén của em trai mình.

Khi Lâm Lung một lần nữa bước ra phòng khách thì phát hiện Triệu Tích Diệp đã sớm quay về phòng ngủ rồi. Trên ti vi đang phát quảng cáo, Triệu Tích Văn quay đầu nhìn thấy cậu thì gọi cậu đến ngồi bên cạnh mình. So với lúc ban đầu, Lâm Lung giờ đã tiến bộ rất nhiều, ít nhất cậu không còn sợ hãi khi nhìn thấy diễn viên trong ti vi nữa, cũng sẽ không ngớ ngẩn mà trả lời câu thoại của bọn họ.

『Em yêu, hãy đi cùng với anh.』

『Vâng, em sẽ mãi mãi yêu anh.』

Ti vi đột nhiên chiếu tiếp bộ phim vừa rồi, hai nhân vật chính bắt đầu hôn nhau.

Lâm Lung mở to hai mắt nhìn, tựa như muốn biết bọn họ đang làm gì.

“Ha ha ha, tiểu Lung Lung, có phải là chưa từng nhìn thấy người ta kiss hay không?” Triệu Tích Văn quay đầu sang nhìn cậu, rõ ràng là so với xem ti vi còn thú vị hơn nhiều.

“Ki…ss?”

“Chính là hôn đó, cách bày tỏ tình yêu của hai người yêu nhau.”

Lâm Lung bỗng nhiên nhớ tới có một lần Tịch Phong cũng làm như vậy với cậu, thật sự là kí ức đáng sợ.

“Đúng vậy đúng vậy, chuyện này phải làm với người mình thích mới được. Nhưng đương nhiên là không kể những lúc quay phim rồi.”

Triệu Tích Văn nhiệt tình giải thích cho cậu cả buổi, sau vẫn cảm thấy không thú vị cho lắm, lập tức kéo tay Lâm Lung, “Vào đây, tôi dạy cậu nấu cơm.”

Ở trong bếp làm ồn rất lâu, cuối cùng Triệu Tích Văn cũng tìm ra được một cái nồi nho nhỏ ưng ý.

“Lung Lung à, học xong rồi thì sau này lúc đói bụng cậu có thể tự mình nấu ăn đó.”

Lâm Lung nghiêm chỉnh đứng một bên nhìn những động tác “thuần thục” của hắn, thiếu điều muốn ghi chép lại từng bước một. Triệu Tích Văn mở tủ bếp ở trên đỉnh đầu lấy ra một gói mì ăn liền bao bì hoa hòe hoa sói, dựa theo hướng dẫn sử dụng mà ném các thứ vào trong nồi, còn đắc ý khoe khoang nói: “Đây chính là món sở trường của tôi đó.”

Hương thơm nức mũi dần lan tỏa, Lâm Lung không giấu nổi ánh mắt sùng bái mà nhìn hắn. Thật kỳ lạ, rõ ràng không có thịt nhưng lại ngửi thấy mùi thịt, cậu không hiểu tại sao mà Triệu Tích Văn lại làm được như vậy.

“Món ăn này tên là gì vậy?” Tuy rằng toàn là mỳ sợi xoăn xoăn, nhưng hương vị cũng không tệ lắm, Lâm Lung ngẩng đầu hỏi hắn.

“Món này tên là mỳ g… À, không, là ‘mỳ nước kiểu họ Triệu’.”

“Xoảng…” Âm thanh chảo đánh vào đầu vang lên. Hai người quay lại mới phát hiện Triệu Tích Diệp đang cầm chảo đứng tựa vào cửa.

“Thằng đểu, em lại lừa Lâm Lung.” Triệu Tích Diệp ném điện thoại qua cho em trai, tên này quá mức đắc ý vênh váo, ngay cả chuông điện thoại reo cả buổi trời cũng không nghe thấy.

Anh quay đầu nhìn chằm chằm vào cái nồi trong tay Lâm Lung, không suy nghĩ nhiều cầm lấy đổ hết vào trong bồn rửa chén.

“Ối, ngươi làm gì thế?” Lâm Lung sốt ruột, muốn ngăn cản anh cũng không kịp nữa rồi.

“Thứ này chẳng có tí dinh dưỡng nào hết, không cho phép em ăn, lần sau nếu đói bụng cứ gọi thức ăn ngoài là được rồi.” Tiểu quỷ này đã gầy đến mức này, lại còn ăn thêm chất bảo quản vào trong người thì sẽ thành ra thế nào nữa chứ.

Lần đầu tiên Lâm Lung tỏ ra tức giận, trừng mắt nhìn anh: “Nhưng mà, dù có ra sao cũng không được đổ lương thực đi chứ!” Trước kia, cả nhà bọn họ đều chỉ dùng một nhúm gạo nấu được nồi cháo ăn cả ngày.

Triệu Tích Diệp nở một nụ cười ngoài ý muốn. Cậu nhóc cuối cùng cũng học được cách phản bác người khác rồi, đây là hiện tượng tốt.

“Anh, em phải đi quay mấy cảnh bổ sung, tối nay sẽ không về nhà.” Triệu Tích Văn cầm áo khoác, chào xong thì đi ngay, chắc hẳn xe đã chờ hắn sẵn ở dưới lầu.

Thấy hắn đi rồi, Triệu Tích Diệp quay sang nhìn Lâm Lung cam kết: “Sau này tôi sẽ không lãng phí lương thực, chỉ cần em đồng ý với tôi là sẽ không ăn thứ này nữa.”

“Nhưng món mỳ này rõ ràng rất thơm mà.” Lâm Lung tiếc rẻ nhìn vào mấy sợi mỳ đang nằm tán loạn trong bồn rửa.

“Món này được chế biến từ hóa chất nhân tạo, không tốt cho sức khỏe, đừng khiến cho tôi lo lắng nữa, có được không?” Triệu Tích Diệp phát hiện tính cách của cậu là chỉ thích mềm không thích cứng, lập tức thử nhẹ giọng khuyên nhủ.

Lâm Lung ngoan ngoãn gật đầu, đột nhiên tay bị người ta nắm lấy dắt ra ngoài, “Ngươi dắt ta đi đâu vậy?”

Triệu Tích Diệp khóa cửa, “Nếu đã đói bụng, vậy chúng ta ra tiệm ăn cơm đi.” Trong lòng anh cân nhắc, vẫn nên để cho Lâm Lung sớm làm quen với cuộc sống hiện đại phức tạp này thì tốt hơn, cả ngày nhốt cậu trong nhà sẽ rất dễ khiến cho cậu thấy chán cuộc sống ở đây, nghĩ như vậy trong lòng anh bỗng thấy sợ hãi.

Ra tiệm… ăn cơm? Lâm Lung không khỏi cảm thấy lo lắng, nếu lỡ như cậu không cẩn thận để lộ ra sơ hở giống như lần trước, chỉ sợ sẽ lại gây thêm rắc rối cho Triệu Tích Diệp, nghĩ đến đây phản ứng của cậu lập tức bối rối. Ôi, chỉ đành biết hi vọng mọi người sẽ không chú ý đến sự khác thường của cậu.

– Hết chương thứ tám –

Chương thứ bảy | Chương thứ chín

Advertisements

2 thoughts on “[Cổ tâm linh lung] Chương thứ tám

  1. Pingback: [Cổ tâm linh lung] Chương thứ bảy | Na's World

  2. Pingback: [Cổ tâm linh lung] Chương thứ chín | Na's World

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s