[Khả liên trùng đích hạnh vận] – Chương thứ chín

Khả liên trùng đích hạnh vận

(Kẻ bất hạnh may mắn)

Tác giả: Thụy Giả – 瑞者

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

.

Chương thứ chín

.

 Lưu gia trang là vùng nông thôn cách kinh thành khoảng ba mươi dặm, nằm dọc theo một ngọn núi trúc, thác đổ từ trên núi chảy ngang qua gia trang thành một dòng suối nhỏ, xuôi theo dòng chảy thường có rất nhiều lá trúc trôi, dọc hai bờ suối thì trồng rất nhiều cây liễu, vì thế mà mọi người ở Lưu gia trang gọi dòng suối nhỏ này là suối Liễu Trúc.

Ở bên ngoài Lưu gia trang còn có một mảnh ruộng rất lớn, chẳng qua đất ở đây không thích hợp để gieo trồng lương thực, một mẫu đất trồng trọt cũng chẳng thu hoạch được bao nhiêu, về sau người dân lại phát hiện đất này trồng lê rất tốt, lấy nước suối Liễu Trúc tưới tiêu, sau này cho ra lê vừa ngọt vừa nhiều nước, vì thế mà nhà nào cũng trồng lê. Chỉ có duy nhất một nhà không trồng lê mà lại ra ngoài học nghề đan trúc, lên núi hái trúc về đan sọt, để đến mùa thu hoạch lê, người ta muốn đem lê ra chợ bán mới nhận ra là không có thứ gì dùng để đựng, đành phải chạy đi mua sọt trúc khiến cho nhà này buôn bán kiếm lời không ít.

Nhà này chính là gia đình muội muội của lão Trương. Lưu phụ thân từ lúc còn rất nhỏ phải lưu lạc một thân một mình, về sau được một sư phụ dạy đan trúc nhận làm học trò, cưới Lưu đại nương xong thì ở lại định cư tại Lưu gia trang, vừa đúng mọi mọi nhà ở trong gia trang đều đang bắt đầu trồng lê. Bởi vì Lưu phụ thân là người ngoài mới tới, không có ruộng cho nên không thể trồng lê được, may sao Lưu phụ thân là người thông minh, biết nhìn xa trông rộng, ông cân nhắc rằng đến mùa thu mọi người sẽ phải thu hoạch lê, nhiều như vậy ăn không hết chắc chắn sẽ phải đem đi bán, vì vậy ông liều mạng mà đan sọt trúc, kết cuộc nhờ cái liều này mà cuộc sống gia đình cũng tạm gọi là dư dả.

Rồi đến năm sau, sọt trúc đương nhiên không còn dễ bán nữa bởi vì việc đan trúc này vốn không phải là việc gì khó, người nhà quê chỉ cần đứng nhìn trong chốc lát cũng có thể về nhà tự đan lấy, vì vậy Lưu phụ thân lại bắt đầu đan ghế trúc, bàn trúc, ghế dài bằng trúc, chiếu trúc, bất cứ thứ gì có thể đan ra được là ông đan tất, ngay cả cành liễu mọc bên bờ suối Liễu Trúc ông cũng lấy để đan, đan thành bàn ghế này nọ, so với trúc còn vững chắc hơn.

Lưu phụ thân là một người rất khéo tay, ngoại trừ làm đồ gia dụng, ông còn suy nghĩ bện ra rất nhiều thứ sống động như gà bằng trúc, vịt bằng trúc, chó bằng trúc, heo bằng trúc, đèn lồng bằng trúc, diều bằng trúc,…Vào những dịp lễ tết, mấy món hàng lặt vặt này lại rất được ưa chuộng. Bởi vậy, khi Lưu phụ thân còn sống, cuộc sống của gia đình bọn họ khá ổn định, không thiếu thốn thứ gì.

Chỉ tiếc rằng đứa con trai cả Lưu Đại Phúc của Lưu phụ thân trời sinh tay chân vụng về, chậm hiểu ngốc nghếch, học không nổi công việc tinh tế này. Năm nọ khi Lưu phụ thân bị bệnh, nhắm mắt xuôi tay, Lưu Đại Phúc cũng chỉ có thể làm được những thứ đơn giản nhất như sọt trúc, sọt mây, nhà bọn họ mỗi lúc một đi xuống, cũng may nhờ có Lưu đại nương còn biết đan vài thứ hỗ trợ được chút ít trong nhà.

Lưu Đại Phúc tuy rằng đần độn ngốc nghếch nhưng trời sinh lại rất tốt bụng, hàng xóm ai nhờ gì hắn cũng không nói hai lời mà giúp đỡ, điểm ấy của hắn giống hệt Lưu đại nương. Nhắc tới Lưu đại nương, bà và Lão Trương cũng giống hệt nhau, cực kỳ tốt bụng.

Hôm nay, Lưu Đại Phúc lên núi hái trúc, khi đi ngang qua một vườn lê nhìn thấy lê rất tươi tốt, tiện tay hái hai quả để vào trong ngực áo, sau đó chém một bó trúc lớn mang về nhà, vừa bước vào cửa hắn đã hắng giọng hét lớn: “Mẹ, tiểu đệ, ra xem ta đem gì về cho các ngươi này.”

Lưu đại nương đang dạy cho một người thiếu niên cách đan trúc, gương mặt tròn tròn, đôi mắt tròn xoe mờ mịt sờ soạng, không phải kẻ bất hạnh thì còn là ai được nữa. Lưu Đại Phúc là người trước sau như một, lúc trước khi cậu hắn là lão Trương giao kẻ bất hạnh cho hắn chỉ nói rằng đây là một đứa trẻ rất bất hạnh, mắt lại bị mù, Lưu Đại Phúc cảm thấy rất thương xót, không nói hai lời lập tức đáp ứng sẽ chăm sóc cho kẻ bất hạnh, không chỉ nhận kẻ bất hạnh làm đệ đệ mình, hắn còn suốt ngày gọi tiểu đệ tiểu đệ lung tung.

Kẻ bất hạnh lúc đầu vẫn còn có chút e ngại con người cởi mở nói chuyện rất lớn tiếng tựa như sấm dậy này, nhưng khi ở chung chưa tới hai ngày, hắn đã phát hiện giọng của Lưu Đại Phúc tuy rất lớn nhưng tấm lòng lại hiền lành. Nhớ lại ngày đầu tiên tới ở tại Lưu gia trang, kẻ bất hạnh bởi vì chưa quen với hoàn cảnh mà va vào cánh cửa, ngã lăn trên mặt đất đau đến mức không đứng dậy nổi, khi hắn còn chưa kịp khóc thì Lưu Đại Phúc đã đứng một bên nước mắt nước mũi đầm đìa, vừa xoa xoa đầu gối cho kẻ bất hạnh vừa hỏi có đau hay không.

Kẻ bất hạnh lúc ấy không lên tiếng, chờ đến khi Lưu Đại Phúc rời đi, hắn chôn mặt vào gối trộm cười thật lâu.

Kể cũng lạ, lúc kẻ bất hạnh còn ở trong thành phủ, Thiếu thành chủ cũng che chở cho hắn trăm bề nhưng hắn lại không cảm nhận được, chỉ cảm thấy vô cùng sợ hãi, vậy mà Lưu Đại Phúc này giọng nói so với Thiếu thành chủ còn lớn hơn lại dùng cái bộ dạng vừa nói vừa khóc mở được cánh cửa nội tâm mà hắn đã khép lại từ lâu lắm.

Lưu đại nương lại là người rất tương phản với con mình, bà là một nữ nhân dịu dàng tế nhị, giọng nói luôn chất chứa sự hiền lành của một người mẹ khiến cho kẻ bất hạnh không muốn rời xa, chưa đến một ngày hắn đã bất giác gọi bà là mẹ nuôi.

Đến ngày thứ ba ở lại Lưu gia trang, kẻ bất hạnh đã bắt đầu làm quen được với hoàn cảnh ở nơi này, người nghèo nhà chật, đồ lặt vặt nhiều, nhất là trong nhà Lưu đại nương nơi nơi đều chất đầy sọt trúc. Lúc đầu kẻ bất hạnh còn chưa quen hay va phải làm rơi, may sao tất cả đều là đồ trúc nên rơi không vỡ, đè không hỏng.

Chờ đến kẻ bất hạnh làm quen được với nơi này, hắn lại bắt đầu nảy sinh hứng thú đối với việc đan trúc.

“Mẹ nuôi….. Con, con có thể học không?” Hôm nay kẻ bất hạnh rốt cuộc cũng thu hết dũng khí để hỏi.

Lưu đại nương hiền hòa xoa đầu kẻ bất hạnh nói: “Đương nhiên là được rồi, chỉ con chịu học, mẹ nuôi sẽ dạy cho con.”

“Con muốn con muốn con muốn..…” Kẻ bất hạnh liên tục gật đầu như gà mổ thóc, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười vui sướng. Dù cho hai mắt đã bị mù hắn cũng không muốn làm một con sâu gạo vô dụng.

Cứ như vậy, kẻ bất hạnh vui vẻ học cách đan trúc. Mắt không nhìn thấy gì khiến cho việc học càng khó khăn hơn, nhưng kẻ bất hạnh không ngại khó, suốt ngày đều thấy hắn cầm trúc trong tay, sờ mó cẩn thận, hắn học cách dùng ngón tay đo độ dài ngắn, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hắn đã có thể đan ra được một tấm chiếu trúc hoàn chỉnh.

Đáng tiếc hiện tại đang là mùa thu, không có ai bán chiếu trúc cả, vì thế Lưu đại nương lại bắt đầu dạy hắn cách đan thứ phức tạp hơn là đệm trúc, đừng thấy đệm trông có vẻ nhỏ hơn so với giỏ trúc mà xem thường, thật ra lại khó đan hơn rất nhiều.

Mới dạy có nửa ngày, kẻ bất hạnh đã có thể tiếp thu đại khái phương pháp, chẳng qua ánh mắt mù lòa ảnh hưởng đôi chút đến xác xuất đan thành công, nhưng dù như vậy vẫn có thể thấy Lưu đại nương mặt mày hớn hở vô cùng.

“Tiểu đệ, con thật khéo tay, so với cái tên Đại Phúc đần thối kia thì con giống đứa con ngoan của ta hơn đó.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của kẻ bất hạnh đỏ ửng, cái miệng nhỏ xinh ngọt ngào nói: “Mẹ nuôi, Đại Phúc ca không ngốc đâu, hắn có sức mạnh vác được cả trăm cân.”

“Con đừng có khen nó nữa, nó lại tự cao…..” Lưu đại nương cười đến mức mắt híp thành một khe hở.

Đúng lúc này Lưu Đại Phúc bước vào nhà, đặt hai quả lê xuống trước mặt Lưu đại nương và kẻ bất hạnh, nói: “Lê mới hái đấy, đảm bảo vừa ngọt vừa mọng nước.”

Lưu đại nương xách lỗ tai của Lưu Đại Phúc, nói: “Tiểu tử ngốc, con lại hái lê của nhà ai đấy, nhớ phải xách hai thùng nước sang đền cho nhà người ta nghe chưa.”

Lưu Đại Phúc kêu la vài tiếng nói: “Mẹ à, là nhà của Tam thúc ấy, hôm qua con đã nói với Tam thúc rồi, còn nói sẽ tặng cho thúc ấy một cái giỏ trúc nữa.”

“Vừa mới hái xuống đấy, tiểu đệ, ngươi đợi lát nữa hẵng đan tiếp, cứ ăn lê trước đã, lê nhà Tam thúc là ngọt nhất ở Lưu gia trang này đó.”

“Lê? Hình dạng như thế nào?” Kẻ bất hạnh tò mò chớp mắt mấy cái, vươn tay sờ lên trên bàn.

“Hả? Tiểu đệ, ngươi chưa từng nhìn thấy quả lê sao?” Lưu Đại Phúc đặt quả lê vào trong bàn tay của kẻ bất hạnh, thuận miệng hỏi.

Kẻ bất hạnh sờ sờ hình dạng của quả lê, nói: “À, thì ra đây chính là lê, ta đã từng thấy rồi, ở…..” Sắc mặt hắn bỗng nhiên trắng bệch, không nói gì nữa. Trước kia ở trong thành phủ hắn quả thật đã từng nhìn thấy loại quả da nham nhám này, nhưng lại không biết đó chính là lê.

Lưu đại nương cũng xem như là người có nhiều hiểu biết, nhìn thấy sắc mặt của kẻ bất hạnh lập tức biết rằng hắn đang nghĩ đến những chuyện đã qua, tiện tay cầm lấy quả lê cười nói: “Ta đi rửa lê.”

Một lát sau, Lưu đại nương đưa một quả lê đã được gọt vỏ cho kẻ bất hạnh, nói: “Lê là một loại quả rất tốt, nếu như bị ho khan, ăn vài quả lê là khỏi ngay. Ăn đi, cắn từ từ thôi, thịt lê bên ngoài rất ngọt, bên trong lại chua, cẩn thận đừng cắn quá sâu mà chua ê răng đó, còn nếu không sợ chua thì ăn luôn phần bên trong cũng được.”

Kẻ bất hạnh do dự cắn một miếng, thịt lê lẫn với nước lê ngọt ngào chảy vào trong miệng.

“Thật sự rất ngọt!” Đột nhiên hắn cười thật tươi, trông có chút giống với những bông hoa cúc dại ở trong thành phủ, ánh vàng rực rỡ khiến cho người khác không nhịn được mà cười theo.

Lúc này, không ai phát hiện ra có một bóng đen đang thò đầu vào vách tường thăm dò, vừa gãi đầu lẩm bẩm: “Đáng yêu quá, đáng yêu quá đi mất, ánh mắt của Thiếu thành chủ thật sự không phải tầm thường, tìm đâu ra một đứa trẻ đáng yêu đến vậy chứ, cười đến mức sưởi ấm cả lòng người…..”

Lúc kẻ bất hạnh đã đến ở đây được hai tháng, trong trang bỗng xuất hiện một thầy thuốc tha phương, hắn đi vòng quanh căn nhà kế bên nhà Lưu Đại Phúc cả buổi rồi bảo nơi này phong thủy rất tốt, muốn ở lại đây dưỡng thân, vì thế hắn chào hỏi mọi người ở gần đó một tiếng, sau đó chẳng mấy chốc cách nhà của Lưu Đai Phúc không xa được dựng lên một gian nhà.

Việc này xảy ra chưa đến nửa ngày, toàn bộ người ở trong Lưu gia trang đều đã biết hết, già trẻ lớn bé ở trong Lưu gia trang đều rất hoan nghênh thầy thuốc tha phương này, bởi vì Lưu gia trang cách nội thành quá xa, thôn trạng lại nhỏ, tổng cộng cũng chưa có đến một trăm hộ cùng ở với nhau, đứng ở đầu trang hét một tiếng thì cuối trang đã nghe thấy, chính vì chỗ này nhỏ như vậy cho nên không có thầy thuốc, bình thường nhà ai có người sinh bệnh đều phải chạy hơn mười mấy dặm đường để mời thầy thuốc từ một thôn trang lớn hơn sang.

Thầy thuốc tha phương đó tuổi không lớn lắm, nhìn qua cũng chỉ mới khoảng hai lăm, hai sáu là cùng, nhưng miệng lại rất dẻo, nhìn thấy ai cũng luôn mồm bác ơi, bà ơi, muội muội à, ơi đại ca ơi ông lão hỡi người huynh đệ, câu nào cũng khen người ta khiến cho mọi người ở đây nở gan nở ruột, hắn mới dựng nhà xong có vài ngày, bên trong còn trống rỗng chưa có đồ đạc gì đã ngay lập tức được nhà phía Đông tặng bàn, hộ phía Tây tặng ghế, thôn trang cứ vậy gom góp mà tặng đầy đủ tất cả mọi thứ đồ gia dụng cho hắn.

Thầy thuốc tha phương rất cảm kích, tối hôm đó mở một buổi tiệc rượu, mời toàn bộ mọi người trong trang đến cùng ngồi dưới tán cây hòe, vừa ăn uống thả cửa vừa tiện điều tra tất cả các hộ gia đình. Qua đêm nay, thầy thuốc tha phương đã có thể gọi tên của từng người trong trang, ngay cả cô bảy dì tám có quan hệ ra sao hắn cũng có thể nêu ra được.

Tối hôm đó kẻ bất hạnh cũng có đến, nhưng bởi vì mắt nhìn không thấy nên Lưu Đại Phúc nắm lấy tay hắn thật chặt, để cho hắn ngồi sát ở bên cạnh mình. Thầy thuốc tha phương lần lượt mời rượu từng người, đến lúc nhìn thấy kẻ bất hạnh thì lập tức khen ngợi.

“Ôi, con cái nhà ai vậy, trông thật là đáng yêu, có biết uống rượu không? Nhấp thử một ngụm nào.”

Đối với sự tiếp xúc quá gần của người lạ, kẻ bất hạnh vẫn còn có đôi chút sợ hãi, hắn lùi sát về bên cạnh Lưu Đại Phúc nhưng vẫn bị thầy thuốc tha phương kéo qua chuốc cho một ngụm rượu, vừa nuốt xuống kẻ bất hạnh đã tựa như biến thành người khác, lá gan bỗng lớn hơn, cầm lấy chén rượu uống một hơi cạn sạch.

Phải biết rằng, rượu ở nông thôn tuy rằng hương vị không đủ thơm nhưng lại rất mạnh, ngay cả người lớn còn không dám uống cạn chén một lần như vậy.

“Nhóc con thật khí phách, bội phục, bội phục…..”

Thầy thuốc tha phương bị hành động uống cạn sạch của kẻ bất hạnh khiến cho kinh ngạc đến mức trợn mắt há hốc mồm, hồi lâu sau hắn mới hoàn hồn lại, vỗ vỗ bả vai kẻ bất hạnh, hô to bội phục. Ai ngờ rằng cái vỗ này của hắn lại làm cho kẻ bất hạnh gục luôn về phía sau, Lưu Đại Phúc hoảng sợ vội vàng ôm lấy hắn.

“Tiểu đệ, tiểu đệ ngươi làm sao vậy?”

Thầy thuốc tha phương vén tay áo lên, tùy tiện nói: “Đến đây, để ta bắt mạch cho hắn thử xem, ta chính là truyền nhân ba đời của thần y thế gia không có bệnh gì không thể chữa được, năm đó ông nội của ta…..”

Hắn vừa bắt mạch vừa nói liên hồi làm cho Lưu Đại Phúc vốn đã chậm hiểu nay lại càng quay cuồng, đến cuối cùng, hắn chỉ nghe được một câu.

“Nhóc này chẳng làm sao cả, say mà thôi.”

Ngày hôm sau, thầy thuốc tha phương đưa đến nhà Lưu Đại Phúc một chén thuốc giải rượu, kẻ bất hạnh khi đó vẫn còn say mà ngủ vùi, uống hết một chén thuốc thì chỉ lát sau đã hết say, đầu cũng không còn đau nữa, tinh thần rất thoải mái.

Từ đó về sau, thầy thuốc tha phương trở nên thân quen với Lưu gia. Chưa đến vài ngày, hắn đã lấy cớ không biết nấu cơm, nịnh nọt Lưu đại nương nghe xuôi tai để cho hắn đến nhà ăn cơm ké. Sau khi đã biết rõ nhau thì mới biết thầy thuốc tha phương họ Du, tên Y, tên này cũng hệt như con người hắn vậy, Du Y cũng có nghĩa là thầy thuốc tha phương, đại khái lúc hắn được sinh ra, cha hắn hình như đã biết sau này hắn sẽ trở thành một thầy thuốc tha phương cho nên cứ gọi hắn là Du Y.

Thể chất của kẻ bất hạnh có chút yếu ớt, chuyện này cũng có liên quan đến đoạn thời gian hắn đã phải chịu đựng ở trong thành phủ, suốt ngày lo lắng sợ hãi, căng thẳng thần kinh, lại phải chịu quá nhiều ngược đãi, thân thể của hắn so với những đứa trẻ cùng tuổi trông gầy yếu hơn rất nhiều. Từ sau khi Du Y đến đây, người được lợi nhiều nhất chính là kẻ bất hạnh, bởi vì Du Y luôn lấy cớ tìm người thử thuốc, nên đã đem đủ loại thuốc đến bắt kẻ bất hạnh phải uống sạch.

Thân thể kẻ bất hạnh càng ngày càng tốt, nhưng điều hắn hi vọng nhất vẫn là mắt có thể sáng trở lại, tuy nhiên mắt hắn chẳng hề có chút khởi sắc. Đối với đôi mắt của kẻ bất hạnh, Du Y cũng không có cách nào chữa trị được, vì vậy mà hay bị Lưu Đại Phúc châm chọc này kia, nói hắn khoác lác khiến cho Du Y tức giận đến giậm chân, nhưng rốt cuộc hắn cũng chẳng thể làm gì vì quả thật hắn không biết cách trị lành mắt cho kẻ bất hạnh.

Mắt không lành lặn nên phạm vi hoạt động của kẻ bất hạnh rất hạn chế, suốt ngày hắn chỉ có thể ở trong sân Lưu gia, không ngừng học tập cách đan trúc, tuy hắn chưa bao giờ nói ra nhưng ai nấy đều hiểu được nỗi thất vọng ở trong lòng hắn. Những đứa trẻ khác ở tuổi này đều vui vẻ chạy nhảy suốt ngày trên khắp các ruộng đồng, còn hắn chỉ có thể ngồi ở trong sân, lẳng lặng nghiêng tai lắng nghe âm thanh chạy nhảy của bọn trẻ thỉnh thoảng lại truyền vào từ bên ngoài.

Ước chừng khoảng nửa năm sau, một ngày nọ Du Y bỗng nhiên nói muốn đi thăm một người bằng hữu rồi rời khỏi Lưu gia trang. Nhưng vào đêm hôm đó hắn đã quay về, vọt vào Lưu gia.

“Tiểu đệ, tiểu đệ, mau ra đây, xem ta đem về cho ngươi bất ngờ lớn gì này.”

Người đi ra đầu tiên là Lưu Đại Phúc, nói với Du Y: “Thầy thuốc khốn kiếp, ngươi sao lại dám học câu nói cửa miệng của ta thế hả.”

Từ lúc kẻ bất hạnh ở đây cho đến giờ, mỗi lần Lưu Đại Phúc về nhà, câu đầu tiên hắn nói chính là “Tiểu đệ, mau ra xem ta đem cái gì về cho ngươi đây này.” Vì muốn giúp cho kẻ bất hạnh thấy vui vẻ, hắn luôn cố gắng tìm rất nhiều thứ đồ chơi mới mẻ về để cho kẻ bất hạnh chơi.

Du Y đang cực kỳ phấn khích, cũng lười cãi nhau hắn, nhìn thấy kẻ bất hạnh đang sờ tường đi ra, hắn xông lên nhét một thứ vào trong bàn tay của kẻ bất hạnh.

“Du đại ca, đây là….. Dây thừng?” Kẻ bất hạnh khẽ vuốt thứ trong tay, nghi hoặc hỏi.

“Sờ tiếp xuống phía dưới dây thừng đi.” Du thần y thần bí nói.

Lưu Đại Phúc nhìn không vừa mắt, khinh thường nói: “Không phải chỉ là một con chó thôi hay sao?”

Du Y tức giận nhảy cẫng lên, chỉ vào chóp mũi Lưu Đại Phúc nói: “Tại sao ngươi lại nói ra, ta muốn để cho tiểu đệ tự mình phát hiện, đó mới gọi là bất ngờ có hiểu hay không hả!”

Kẻ bất hạnh sờ xuống phía dưới dây thừng, quả nhiên mò được một cái đầu chó lông xù, con chó kia cực kì ngoan ngoãn, bị kẻ bất hạnh sờ đầu cũng chỉ vươn đầu lưỡi liếm liếm lòng bàn tay của hắn.

“Á!” Kẻ bất hạnh hoảng sợ, vội vàng rụt tay lại.

Con chó kia lại chạy về phía trước hai bước, nhẹ nhàng nằm xuống bên chân kẻ bất hạnh mà cọ cọ khiến cho kẻ bất hạnh thấy hơi ngứa, nhịn không được cười lên một tiếng.

Du Y ha hả cười rộ lên, nói: “Tiểu đệ, có con chó này rồi ngươi có thể tự mình đi ra ngoài, về sau nó sẽ là đôi mắt của ngươi, ngươi muốn đi đâu thì cứ nói với nó một tiếng, nó sẽ mang ngươi đi. Lúc ngươi muốn quay về cũng nói cho nó biết, nó sẽ dẫn ngươi về, ta cam đoan nó sẽ không đi nhầm đường đâu.”

“Thật sao?” Quả nhiên kẻ bất hạnh lộ ra vẻ mặt vui mừng, ngồi xổm xuống sờ sờ đầu chó.

“Đừng nghe hắn khoác lác, chó chỉ là chó, đi ra ngoài rồi thể nào cũng đánh nhau tranh giành chó cái cho xem.” Lưu Đại Phúc lại tiếp tục tạt một gáo nước lạnh.

“Lưu Đại Phúc, ngươi muốn đối đầu với ta có phải hay không hả?!” Du Y tức giận rống to.

“Đương nhiên là ta không vừa mắt ngươi rồi, tiểu đệ là tiểu đệ của ta, không phải tiểu đệ của ngươi, không được gọi bậy.”

“Được, bây giờ chúng ta cá cược, nếu con chó này có thể nghe lời mà dẫn đường, về sau tiểu đệ sẽ là đệ đệ của ta, ngươi cũng không được phép xỉa xói ta nữa.”

“Được, cược thì cược, ta cũng không tin con chó này thông minh đến mức đấy.”

Kết quả không cần phải nói, Lưu Đại Phúc nào có biết rằng trên đời này cũng có những loại chó được huấn luyện kỹ càng, quả thật có thể hiểu tiếng người, chuyên giúp dẫn đường cho người mù.

Người vui sướng nhất vẫn là kẻ bất hạnh, từ sau khi rời khỏi thành phủ, hắn cảm thấy vận may của mình đã trở lại, từng chuyện tốt cứ vậy mà xảy ra trong cuộc sống của hắn, có mẹ nuôi, có Đại Phúc ca, hiện tại còn có cả con chó thay thế cho đôi mắt của hắn.

“À, Du đại ca, ta có thể đặt tên cho nó được không?”

“Đương nhiên là được rồi.” Du Y hãnh diện nói.

Lưu Đại Phúc đau khổ đứng trong góc phòng mặt mày đau khổ lẩm bẩm: “Ta thật ngu, ta thật ngu… Chó nó còn thông minh hơn ta …” Hắn mang tiểu đệ ra cược giờ thua trận, phải làm sao bây giờ, làm sao bây giờ…

“Nó có màu gì?”

“Màu vàng kim, rất là xinh đẹp đó…..”

“Vậy gọi nó là Tiểu Kim đi.”

– Hết chương thứ chín –

Chương thứ tám | Chương thứ mười

4 thoughts on “[Khả liên trùng đích hạnh vận] – Chương thứ chín

  1. Bé con hạnh phúc rồi. Đợi đến ngày làm quen dần với anh thiếu thành chủ là hạnh phúc hơn hjhj ^^

    Like

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s