Category Archives: Box in the ship

Luôn là mẫu hậu đại nhân của con ♥

Untitled-1

Tròn một năm đi coi concert, đây là phần tiếp theo của ‘Câu chuyện tin nhắn’ năm trước.

Ngày này năm ngoái người nhắn tin cho mình nhiều nhất cũng là mẹ, người đầu tiên mình gọi điện thoại lúc concert vừa kết thúc cũng là mẹ. Lúc đó mình nhớ mẹ đã nói, “Đang khóc à? Vui không con? Xong rồi thì mẹ yên tâm, cả buồi chiều lo quá trời, mấy ngày trước cứ suy nghĩ coi có nên mua vé đi chung với con luôn không mà kẹt ở nhà chăm bà ngoại…”

Lại nói, gần đây mẹ khó tính lắm, vốn trong nhà mình đã là đứa hay bị mắng nhất vì mình vừa bướng lại lười, mẹ cũng nóng tính từ hồi trẻ cơ nhưng gần đây lại hay giận mình chẳng vì lý do gì cả. Mình cũng ức, cũng khó chịu, cũng thắc mắc tại sao mẹ chẳng hiểu mình bằng hồi trước. Rồi sau đó mình nhìn tóc mẹ, từ lúc nào đó đã bạc gần nửa rồi. Ừ thì thôi, không suy nghĩ nhiều được nữa.

Rồi lại sau đó của sau đó, mình lục tìm thấy những dòng này.

Mình quên tuổi mẹ cách xa mình gần cả nửa thế kỷ, mình quên dù mẹ hay giận mình vô lý nhưng chưa khi nào không tôn trọng dongbangshinki của mình, mình đã quên nhiều thứ lắm.

Hồi chiều mình bảo, hôm nay tròn một năm đi coi concert rồi kìa mẹ, mẹ cười nói thời gian trôi nhanh ghê nhỉ, nhớ năm ngoái rộn ràng ghê lắm.

Phải rồi, thời gian trôi nhanh, chẳng muốn già thì cũng sẽ phải già, chẳng muốn trưởng thành thì cũng đã trưởng thành mất rồi.

#140830 #ConcertĐêmMưa #JYJconcertInVietnam #TheReturnOfTheKing @2014AsiaTourConcert #Throwback #MẹCủaCon

—–

À, tin nhắn thứ 3 không cần đọc đâu ;A; thật đấy, không cần phải đọc đâu ;;;A;;;

Mẫu hậu đại nhân của con ♥

BeFunky_null_5.jpg

Nhiều lúc con muốn nói cám ơn thật nhiều, cũng muốn nói xin lỗi thật thật nhiều. Vì mẹ đã luôn luôn bao dung cho con đến mức con không thể tưởng. Đôi khi con muốn hỏi “Tại sao có thể bao dung cho con nhiều chuyện như thế?”, nhưng con không hỏi, vì con biết chắc câu trả lời sẽ là “Vì con là con gái của mẹ mà.”

Chuyện concert con không nói nhiều, mẹ cũng không hỏi nhiều. Rồi bằng một cách tình cờ, mẹ biết được chi phí con bỏ ra, và mẹ im lặng. Con lo lắng hỏi: “Mẹ buồn con không? Có giận con không?”

Mẹ chỉ nói: “Không phải buồn, không phải giận, chỉ shock thôi, cũng phải để cho mẹ shock chứ. Bằng cả tháng lương của mẹ rồi… Nhưng đây là ước mơ của con, chi phí con cũng tự lo, mẹ tôn trọng con. Mẹ muốn con đi chơi trong vui vẻ…. mà giấu ba nghe chưa.” Con cảm kích vì mẹ luôn tôn trọng con, đã không đánh đồng ‘ước mơ’ và ‘sở thích’, vì đã luôn thấu hiểu con nhất.

Tháng 6 năm 2011, khoảnh khắc ngồi trong sân vận động, tin nhắn quý giá nhất nhận được là của mẹ, “Mẹ cũng ủng hộ cho Junsu của con đây.” Con thật muốn hỏi từ lúc nào mẹ biết đến Junsu? Bằng cách nào biết được giày của con và Park Yoochun mang lại tình cờ giống nhau? Như thế nào nhớ mặt hết năm thành viên của con để mỗi khi có bài báo nào đó lại gọi con tới đọc cùng? Khi mà con vẫn nghĩ mẹ vốn không hề quan tâm đến.

Ngày con mất máy, suốt ngày con ủ dột chán chường, người an ủi duy nhất cũng là mẹ, “Con nhìn xuống đi, rất nhiều người muốn đi đại nhạc hội như con mà không được, họ còn buồn hơn con biết bao nhiêu? Máy mất rồi còn mua lại được, chứ đại nhạc hội đời có mấy lần? Quên đi, phải tận hưởng.”

Rồi khi con yên vị ở Sài Gòn, mẹ lại gọi điện cho con, hỏi “Con đã đọc cái bảng quy định của ban tổ chức chưa?”, con nghĩ mẹ đang muốn nhắc nhở con đừng đem máy ảnh đi nữa vì sợ trục trặc. Nhưng không phải, mẹ muốn nhắc nhở con đi đổi vé cứng, “Định nhắc con đi đổi vé cứng sớm, lỡ đổi muộn người ta không cho vào nữa thì sao? Tưởng con chưa đọc, nhắc nhở vậy thôi. Thấy quy định cũng chặt ghê, nhưng mà thôi, càng chặt càng an toàn, an toàn mới vui vẻ.” Con tham lam, ước gì hôm 30/8 có mẹ đi cùng con nhỉ?

Rốt cuộc nghe lời mẹ đi đổi vé sớm, lại trở thành người nhận được tấm poster cuối cùng X”D

Cũng có khi muốn hỏi, “Tại sao có thể hiểu con nhiều như thế?”, nhưng cũng lại thôi, vì câu trả lời tất nhiên sẽ lại là “Vì mẹ là mẹ của con mà.”

Lắm lúc muốn hét lên cho cả thế giới này biết, mẫu hậu đại nhân của con chính là siêu nhân cuồng phong đó X’)

Sài Gòn, 27/8/14.

One Piece

Có thể là hơi muộn so với mọi người, nhưng giờ mình đang bắt đầu đọc “One Piece”.

Và mình thật sự yêu luôn rồi, hoàn toàn không thể cưỡng lại được!

Tình bạn, tình đồng đội, tình người. “One Piece” thật sự còn hơn cả một manga.

Cười cũng nhiều vì độ hài “One Piece”, khóc cũng nhiều vì tính nhân văn của “One Piece”.

Monkey D. Luffy, tôi yêu cái cách mà cậu bảo vệ bạn bè, sự lạc quan, sự mạnh mẽ, sự hài hước và cả sự ngốc nghếch đáng yêu của cậu.

Thực sự rất tuyệt vời.

One_Piece_216_18_19

Tuyệt vời hơn nữa, trong anime, Tohoshinki của tôi đã thực hiện hai opening và một ending. Tới giờ tôi vẫn nghĩ là chỉ có “We are!” là ost thôi, nhưng hóa ra còn cả “Share the world” và “Asu wa kuru kara” nữa. Ở thời điểm đó, đây thực sự là một thành công vô cùng lớn của họ ♥ “One Piece” là bộ manga được yêu thích cuồng nhiệt trên toàn thế giới, như vậy đồng nghĩa giọng ca của họ cũng được thưởng thức trên toàn cầu xD ♥

Giờ mới thật sự thấu hiểu cảm giác hạnh phúc khi nghe “We are!”, “Share the world”, “Asu wa kuru kara” vang lên trong “One Piece”, người mình yêu hát nhạc anime mình thích thì còn gì bằng ♥

“We are!” là Opening 10 ♥

“Share the world” là Opening 11 ♥

“Asu Wa Kuru Kara” là Ending 17 ♥

#OnePiece #Tohoshinki #proud #LOVE

Anh trai tuyệt vời của tôi (Bên lề “JYJ kí sự”) ♥

Về Huế được 2 ngày, ngồi suy nghĩ lại mới thấy, JYJ về lần này, nếu không có Đại ca, mình ngàn đời sẽ không thể gặp được.

Anh trai của mình – Còn gọi là Đại ca.

 13/6/2011

 9h tối, được tin JaeSu đã lên máy bay Incheon từ 3h chiều, hết hồn, cảm thấy  thất vọng não nề,về sớm thế thì có lẽ giờ này JaeSu đã về khách sạn ngủ khì rồi. Ai dè Cass ở sân bay báo rằng vẫn chưa thấy JaeSu đến. Đại ca nghe thấy vậy liền tức tốc bảo mình thay áo quần rồi tình nguyện chở mình lên sân bay, không cho đi taxi vì tối sợ mất an toàn.

Lên đến sân bay, Đại ca lôi mình đến sân bay quốc tế, bảo mình chạy đến đứng với Cass đi, còn Đại ca sẽ đi quanh thăm dò tình hình. Mình chỉ có việc đứng hò hét và bắt chuyện, còn mọi tin tức thì nắm qua Đại ca, nào có biết Đại ca phải chạy quanh mệt bở hơi tai để thăm dò tin tức cho mình. Lúc đầu Đại ca có ý định chỉ chở mình lên sân bay rồi về, đợi mình xong rồi sẽ lên đón, nhưng cuối cùng vì sợ ở đây mất an toàn nên đã ở lại đây cả đêm để bảo vệ cho mình, bỏ luôn cả núi công việc ở nhà.

Đại ca linh cảm 90% là JaeSu sẽ ra cổng VIP nhưng mình lại lưỡng lự không chịu nghe, cố chấp đứng ở cổng thường, cuối cùng khi chạy sang cổng VIP cũng là lúc xe của JaeSu vừa lăn bánh rời đi. Chỉ còn lại Đại ca với vẻ mặt bất lực khôn cùng. Cá không ăn muối.

Lúc này, nhìn lại đồng hồ thì cũng đã 12h30 tối, Đại ca không thể chạy xe về nhà vì chỗ giữ xe đã đóng cửa, 2 anh em phải gọi taxi về, mình thất vọng kinh khủng, nhưng, đến giờ nhớ lại vẻ mệt mỏi lúc đó của Đại ca, mình lại càng uất ức, tại vì sao lúc đó mình không nói xin lỗi, dù chỉ 1 lần thôi, lúc đó mình đã không chú ý đến biểu cảm của Đại ca.

Sáng hôm sau, mình thấy Đại ca phải dậy sớm lên sân bay lấy xe về.

 14/6/2011

 Trưa, nghe tin Chunnie về, mình lại háo hức háo hức, muốn lên sân bay đón Chunnie, lúc đó đã là 12h45 rồi, nắng như thiêu như đốt. Đại ca lúc đó ăn cơm xong là lại lao vào máy tính làm việc, nghe thấy lời yêu cầu của mình, lại lập tức chở mình lên sân bay mà không hề phát ra một lời oán thán kêu ca. Trên đường đi, rõ ràng, mình nhìn thấy vẻ mặt đăm chiêu của Đại ca, rõ ràng là rất bận, rõ ràng là công việc của Đại ca dạo này rất căng thẳng, nhưng lại chiều mình hết cách, không từ chối mình một lần nào. Mình thấy sự căng thằng đó nhưng bản chất ích kỷ lại không cho mình thốt ra câu “Mình về thôi Đại ca, đừng đi nữa”. Vì sao lúc đó đại ca lại không từ chối hoặc la mắng? Sao lại chịu đựng căng thẳng một mình như thế?

Ở sân bay mãi không thấy Chunnie, Đại ca lại chủ động chở mình về Intercontinental để đợi Chunnie về. Tới đó, Đại ca dặn dò xong xuôi rồi quay về, bảo 5h sẽ có chị tới đón, thế là ngồi đợi cả buổi chiều mà vẫn không thấy ai. Chị mình tới đón, cũng là lúc chị vừa đi làm về, mệt mỏi như vậy mà vẫn tới đón mình, vẫn như Đại ca, không một lời than vãn mà nụ cười vẫn túc trực trên môi, lúc này mình thấy bản thân thật phiền phức, phải làm phiền quá nhiều người.

Tối, tin máy bay Chunnie bị delay tới 1h đến tai Đại ca, Đại ca hỏi mình có muốn lên sân bay không? Dù muốn, mình vẫn nhất quyết từ chối vì mình không thể làm phiền Đại ca hơn được nữa, chối đây đẩy với đủ lí do. Cuối cùng thì tối đó Chunnie vẫn chưa về mà kéo đến tận trưa hôm sau.

15/6/2011

 4h chiều, Đại ca vừa ngủ dậy là ngay lập tức chở mình lên SVĐ Thống Nhất, mua vé, hướng dẫn, dặn dò đủ điều rồi mới quay về. Lúc đó vui quá, mình nào có để ý đến khuôn mặt lo lắng của Đại ca. Vào SVĐ, Đại ca gọi điện không biết bao nhiêu lần để hỏi han, rồi báo cho mình biết trên TV nói là SuSu sắp ra sân đá (Ngồi xa quá có biết gì đâu) Thì ra, Đại ca dõi theo mình ngay cả khi ở nhà.

Ra khỏi SVĐ trong hạnh phúc, mình phát hiện trời mưa, chui vào trong siêu thị trốn tạm, alô Đại ca đến đón, Đại ca bảo cứ dạo siêu thị đi, rồi mưa dứt sẽ đến. Khi cơn mưa vừa dứt, thì Đại ca đã có mặt trước cổng siêu thị, vậy là Đại ca đi khi cơn mưa còn chưa tạnh sao, cảm giác bứt rứa lại trào lên rồi.

Những ngày sau đó, khi JYJ rời VN, Đại ca lại chở mình đi chơi khắp nơi, ăn đủ món, mua đủ thứ. Sao mình có thể không nhận ra sự tận tâm này? Từ nhỏ đến lớn, suốt 16 năm sự quan tâm của Đại ca dành cho mình không hề thay đổi, mãi vẫn như vậy, giá mà mình có thể làm được điều gì đó cho Đại ca.

Xin lỗi và cám ơn Đại ca rất nhiều.

5 tuổi, út thường nói “Thương đại ca nhất nhà!”

16 tuổi, út vẫn là nói vậy thôi.

“Út về rồi, trả lại không gian yên tĩnh cho Đại ca đó, ngủ sớm đi, đừng thức khuya nữa, cố lên Rolls-Royce!”

Yêu Đại ca của út nhiều nhiều.