[Manhwa] Okaeri, Yoochun! – Part 8

Okaeri, Yoochun!

(Tạm dịch: Mừng cậu quay về, Yoochun!)

_./._

Author: JC.Song

Scan: @AYUxJUNO

Vietnamese Translator + Editor: Na Xiaholic

Genre: Yoosu Manhwa, fan-fiction, comedy, drama, romance, shounen-ai, slice of life

Language: Korean

_./._

PART 8

_./._ Continue reading

[Manhwa] Okaeri, Yoochun! – Part 7

Okaeri, Yoochun!

(Tạm dịch: Mừng cậu quay về, Yoochun!)

_./._

Author: JC.Song

Scan: @AYUxJUNO

Vietnamese Translator + Editor: Na Xiaholic

Genre: Yoosu Manhwa, fan-fiction, comedy, drama, romance, shounen-ai, slice of life

Language: Korean

_./._

PART 7

_./._ Continue reading

[Danmei Manhua] 哑舅 – Cậu câm – Chương 36 (Chương 16 phần 2)

哑舅 – Cậu câm

Tác giả: 紫陌堂 – Tử Mạch Đường

Thể loại: Danmei Manhua

– Chương 36 (Chương 16 phần 2) –

Tóm tắt: Vào thời Dân Quốc, thiếu gia của một gia đình giàu có gặp lại người cậu câm điếc không chung dòng máu sau bao năm thất lạc, cùng nhau trải qua chuyện tình khổ đau trắc trở.

./.

Raw: kuaikanmanhua.com

Vietnamese translator + Editor: Na Xiaholic

Đôi lời: Truyện này mình theo dõi cũng lâu rồi, đại khái là câu chuyện tình máu chóa, thụ là người cậu câm điếc (được nhận nuôi), xinh đẹp thanh khiết cao quý như một bông hoa sen trắng, trai gặp trai theo, có cả gái theo, mà gái ghét cũng có luôn :))) Công thì chính là thằng cháu cao to đẹp zai, chỉ trong vòng 5 năm mà đã lột xác thay da đổi thịt vạm vỡ như một con khỉ núi :))) Hiện tại thì hôm nay mới ra đến chương này, nhưng mình tin chắc về sau độ máu chóa sẽ còn tràn lan tràn bờ đê, như trên ẩn ý của phần tóm tắt :)))

Mình chỉ dịch chương này thôi, vì mình không có thời gian để dịch hết đâu huhu. Tại thấy đoạn này hai bạn bắt đầu chính thức bên nhau rồi dễ thương quá, thằng cháu kia tỏ rõ bản chất thê nô hèn đcđ =)) Vì thằng cháu nó tỏ tình từ mấy chương trước lận, cho nên mình để xưng hô thân mật luôn TvT

Các bạn muốn theo dõi thì vào đây nha, chương mới ra lò đều đặn vào sáng Thứ Năm mỗi tuần đó TvT

–> http://www.kuaikanmanhua.com/web/topic/839 <–

./.

Vui lòng không mang đi post ở nơi khác, cám ơn!

Please do not take it out, do not repost, thank you!

./. Continue reading

[Yaoi] Kyokutou no Hanamuko – Chapter 5 (One-shot)

Kyokutou no Hanamuko

Author: Maeda Momiji

Chapter 5: My hero – Người hùng của em (One-shot)

./.

Raw: Attractive Fascinante

Vietnamese translator + Editor: Na Xiaholic

Đôi lời: Có những ngày buồn rười rượi, chỉ biết kiếm việc làm để tìm quên…..

Làm một chiếc one-shot đáng yêu, hi vọng tháng Tư của mình sẽ đáng yêu hơn một chút .-.

./.

Vui lòng không mang đi post ở nơi khác, cám ơn!

Please do not take it out, do not repost, thank you!

./. Continue reading

[Manhwa] Okaeri, Yoochun! – Part 6

Okaeri, Yoochun!

(Tạm dịch: Mừng cậu quay về, Yoochun!)

_./._

Author: JC.Song

Scan: @AYUxJUNO

Vietnamese Translator + Editor: Na Xiaholic

Genre: Yoosu Manhwa, fan-fiction, comedy, drama, romance, shounen-ai, slice of life

Language: Korean

_./._

PART 6

_./._ Continue reading

Park Yoochun, là em cũng nợ anh, nợ anh một nụ cười rạng rỡ

Park Yoochun, anh nợ chúng em nhiều lắm, là nợ cả một đời bình an.

Vì thế cho nên sau này dù cho vật đổi sao dời, dù cho có không còn được nhìn thấy anh dưới ánh đèn sân khấu, thì nhất định, nhất định anh phải mãi mãi hạnh phúc nhé Yoochun ơi?

Một sân khấu của năm người mãi mãi sẽ chỉ còn tồn tại trong ký ức của em, một ký ức trân quý mà dù đau đến thắt lòng thì em cũng sẽ không bao giờ tìm lại được nữa. Một sân khấu mà dù em đã yêu thương, đã ôm ấp bằng tất cả sức lực suốt ngần ấy năm trời của tuổi thanh xuân xanh ngời thì mãi vẫn không bao giờ thấy đủ. Giá như, giá như em có thể yêu thương thật nhiều thật nhiều hơn nữa.

Em thật ích kỷ đúng không anh? Khi mà cứ mãi buồn rầu trong lúc anh đã tìm được bến đỗ hạnh phúc. Em xin lỗi, là em cũng nợ anh, nợ anh một nụ cười rạng rỡ…

Em thương Park Yoochun nhiều lắm…

[Tiết trời ngày mai có nắng] – Chương 8 – Kết thúc

Tiết trời ngày mai có nắng

(Tên gốc: 明天天氣,晴)

Tác giả: Lâm Tử Tự (林紫緒)

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 8 – Kết thúc. Cuộc sống vẫn mãi trôi…

 Quý Cường thật sự tìm người đến xem thử xe của y bán được bao nhiêu tiền, Trương Tự Minh nhìn bằng mắt, đau ở trong lòng. Cũng không phải là không muốn để Quý Cường cho bạn bè mượn tiền, thay đổi góc độ để nhìn vấn đề, nếu như bây giờ Trương Tự Minh thật sự gặp phải chuyện lớn, ví dụ như mắc phải bệnh cấp tính cần gấp tiền để điều trị, hắn cũng rất hi vọng có một người bạn sẵn sàng mở ví ra giúp người gặp nạn. Nhưng đồng thời, Trương Tự Minh cũng rất hiểu rõ bản thân, hắn nhất định sẽ không mượn một người bạn không có tiền, nếu thật sự muốn mượn, cũng phải là mượn từ những người bạn khá giả một chút, không thể vì mình mà gây ảnh hưởng đến cuộc sống của bạn bè.

Trong lòng đặt ra tư tưởng chuẩn bị sẽ “nuôi” Quý Cường, Trương Tự Minh kiểm tra lại tiền trong ngân hàng, lên kế hoạch chi tiêu cho tương lai của hai người. Trương Tự Minh biết rõ, nếu Quý Cường thật sự bán xe, y cũng không đến nỗi không lo được cho bản thân, nhưng mà Trương Tự Minh không muốn người mình yêu phải sống một cuộc sống quá túng thiếu. Bây giờ hai người đã sống chung, hắn chính là chỗ dựa, là sự ủng hộ, là nơi để quay về của y.

Hắn luôn cảm thấy chuyện mượn tiền này có chỗ nào đó không đáng tin cậy. Trương Tự Minh nhân lúc Quý Cường không biết đã lén gọi cho mấy người bạn của Quý Cường dò xét tình huống, lỡ như gặp đúng phải người đang khó khăn cần tiền gấp, Trương Tự Minh cũng sẽ thấy áy náy. Continue reading

[Tiết trời ngày mai có nắng] – Chương 7

Tiết trời ngày mai có nắng

(Tên gốc: 明天天氣,晴)

Tác giả: Lâm Tử Tự (林紫緒)

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 7

 Lúc ở chung, Quý Cường vẫn cứ lười biếng hệt như trước, nhưng so với lúc y còn ở một mình thì đã sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều lắm rồi, bởi vì luôn có Trương Tự Minh dọn dẹp quét tước. Trương Tự Minh cũng không yêu cầu người yêu phải thay đổi. Quý Cường đã từng mường tượng ra cảnh Trương Tự Minh bày ra bộ mặt “thầy giáo”, yêu cầu y làm thế này, làm thế nọ, nhưng trên thực tế Trương Tự Minh lại chưa từng yêu cầu y làm bất cứ điều gì cả.

Quý Cường có cảm giác Trương Tự Minh cưng chiều và bao dung y nhiều lắm. Có đôi khi thấy Trương Tự Minh dọn dẹp nhà cửa lộn xộn, Quý Cường sẽ nói xin lỗi rồi chủ động phụ giúp, rồi sau đó, Quý Cường sẽ tự cất nhắc bản thân phải chú ý giữ gìn nhà cửa sạch sẽ.

Từng điều nhỏ nhoi giữa cuộc sống của hai người dần dần thay đổi, là những thay đổi nhỏ bé. Cả hai giúp nhau điều chỉnh, phối hợp với thói quen của đối phương. Continue reading

[Translate] [Moment] KaiYuan moment – Em tin anh nhất

Khải Nguyên moment/KaiYuan moment – Em tin anh nhất

Bên lề chuyện tập luyện chẳng biết làm gì ngoài phân tích chút điểm đáng yêu của Khải Nguyên #KhảiNguyên#

Cái video đã ra lâu rồi nhưng vẫn chưa xem kỹ, cũng đã có nhiều người phân tích qua rồi. Nhưng tui vẫn muốn ghi chép thêm chút đỉnh. Có thể không chỉ là đường ngọt ngào, trong này nhiều khi còn có chút ưu tư. Tui cảm thấy, tình cảm chân thật nhất của bọn họ dù cho không phải mỗi ngày đều dính lấy nhau thì cũng có thể ngọt ngào khiến cho người khác cảm động. Chỉ là không biết có bao nhiêu người nguyện ý thừa nhận chuyện đó.

—–

Weibo: @sunny墨灵

Link source: weibo.com/1876895993/DfHjSncln

—–

Dịch: Na Xiaholic

(naxiaholic.wordpress.com)

—–

Đôi lời: Đã lâu rồi không được nhìn thấy hai đứa đi cùng nhau nhỉ, hẳn là các mẹ nhớ hai đứa nhiều lắm lắm đúng không nào? :”< Lớn rồi công việc bận rộn nên khó dành thời gian cho nhau quá :”<

Hôm nay là ngày Quốc Tế Hạnh Phúc đó, thôi thì lụm lại tí đường cũ rồi ôm ngủ cho ấm nha các mẹ :”>

Đừng mang đi repost ở bất kỳ đâu hết nha!

PLEASE DO NOT TAKE IT OUT, DO NOT REPOST! THANK YOU!

—–

150711 Buổi tập luyện đầy hoa cực kỳ đáng yêu của Khải Nguyên (@sunny墨灵) Continue reading

[Tiết trời ngày mai có nắng] – Chương 6

Tiết trời ngày mai có nắng

(Tên gốc: 明天天氣,晴)

Tác giả: Lâm Tử Tự (林紫緒)

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 6

 Trương Tự Minh cũng không về ngay lập tức, hắn ở lại nấu cơm tối. Ngồi cùng phòng với Trương Tự Minh khiến cho Quý Cường cảm thấy không thoải mái, kiểu gì cũng thấy không tự nhiên chút nào.

Lúc Trương Tự Minh ra về, trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ, Quý Cường ngồi một mình, bắt đầu cảm thấy một cảm giác mất tự nhiên khác. Y đang cô đơn sao? Hình như cũng không phải. Suy nghĩ một hồi, Quý Cường bất chợt phát hiện ra, cảm giác bất an này thật ra có tên là – nhung nhớ.

Nếu như y từ chối hắn, sợ rằng y sẽ mất đi hắn. Chắc chắn là vậy. Không phải người yêu, mà sợ rằng cũng sẽ chẳng thể quay về làm bạn bè. Nghĩ tới đây Quý Cường bỗng cảm thấy giận dữ, gấp gáp gì vậy chứ, mượn rượu để kéo người ta lên giường, khốn thật, khiến cho y bây giờ chẳng còn đường lui nữa. Nhưng nếu hai người chỉ làm bạn… Nếu như hai người có ý với nhau, tiến thêm một bước cũng là chuyện rất tự nhiên, cả hai đều là hai ông chú không còn nhỏ tuổi nữa rồi, còn kéo dài để làm gì nữa? Chẳng lẽ còn để đợi mười năm tám năm sau mới chịu yêu sao. Continue reading