[Translate] [Moment] KaiYuan moment – Em tin anh nhất

Khải Nguyên moment/KaiYuan moment – Em tin anh nhất

Bên lề chuyện tập luyện chẳng biết làm gì ngoài phân tích chút điểm đáng yêu của Khải Nguyên #KhảiNguyên#

Cái video đã ra lâu rồi nhưng vẫn chưa xem kỹ, cũng đã có nhiều người phân tích qua rồi. Nhưng tui vẫn muốn ghi chép thêm chút đỉnh. Có thể không chỉ là đường ngọt ngào, trong này nhiều khi còn có chút ưu tư. Tui cảm thấy, tình cảm chân thật nhất của bọn họ dù cho không phải mỗi ngày đều dính lấy nhau thì cũng có thể ngọt ngào khiến cho người khác cảm động. Chỉ là không biết có bao nhiêu người nguyện ý thừa nhận chuyện đó.

—–

Weibo: @sunny墨灵

Link source: weibo.com/1876895993/DfHjSncln

—–

Dịch: Na Xiaholic

(naxiaholic.wordpress.com)

—–

Đôi lời: Đã lâu rồi không được nhìn thấy hai đứa đi cùng nhau nhỉ, hẳn là các mẹ nhớ hai đứa nhiều lắm lắm đúng không nào? :”< Lớn rồi công việc bận rộn nên khó dành thời gian cho nhau quá :”<

Hôm nay là ngày Quốc Tế Hạnh Phúc đó, thôi thì lụm lại tí đường cũ rồi ôm ngủ cho ấm nha các mẹ :”>

Đừng mang đi repost ở bất kỳ đâu hết nha!

PLEASE DO NOT TAKE IT OUT, DO NOT REPOST! THANK YOU!

—–

150711 Buổi tập luyện đầy hoa cực kỳ đáng yêu của Khải Nguyên (@sunny墨灵) Continue reading

[Tiết trời ngày mai có nắng] – Chương 6

Tiết trời ngày mai có nắng

(Tên gốc: 明天天氣,晴)

Tác giả: Lâm Tử Tự (林紫緒)

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 6

 Trương Tự Minh cũng không về ngay lập tức, hắn ở lại nấu cơm tối. Ngồi cùng phòng với Trương Tự Minh khiến cho Quý Cường cảm thấy không thoải mái, kiểu gì cũng thấy không tự nhiên chút nào.

Lúc Trương Tự Minh ra về, trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh lạ, Quý Cường ngồi một mình, bắt đầu cảm thấy một cảm giác mất tự nhiên khác. Y đang cô đơn sao? Hình như cũng không phải. Suy nghĩ một hồi, Quý Cường bất chợt phát hiện ra, cảm giác bất an này thật ra có tên là – nhung nhớ.

Nếu như y từ chối hắn, sợ rằng y sẽ mất đi hắn. Chắc chắn là vậy. Không phải người yêu, mà sợ rằng cũng sẽ chẳng thể quay về làm bạn bè. Nghĩ tới đây Quý Cường bỗng cảm thấy giận dữ, gấp gáp gì vậy chứ, mượn rượu để kéo người ta lên giường, khốn thật, khiến cho y bây giờ chẳng còn đường lui nữa. Nhưng nếu hai người chỉ làm bạn… Nếu như hai người có ý với nhau, tiến thêm một bước cũng là chuyện rất tự nhiên, cả hai đều là hai ông chú không còn nhỏ tuổi nữa rồi, còn kéo dài để làm gì nữa? Chẳng lẽ còn để đợi mười năm tám năm sau mới chịu yêu sao. Continue reading

[170316] Khép lại 277 ngày đen tối nhất.

Anh và chúng tôi đã cùng nhau đi qua 277 ngày đen tối nhất trong cuộc đời anh. Những ngày nuốt nước mắt ngược vào trong lòng để thật mạnh mẽ cùng anh chống chọi cơn bão lớn.

Hôm nay là ngày 16 tháng 3 năm 2017, sau 277 ngày, chúng tôi muốn thông báo với toàn thế giới rằng Park Yoochun hoàn toàn vô tội, bốn vụ án cáo buộc anh đều là sai sự thật. Park Yoochun của chúng tôi trắng án, và anh chẳng phạm một sai lầm nào dù là nhỏ nhất.

Cám ơn những người đã luôn ở lại bên anh.

Những ai ra đi xin đừng bao giờ quay đầu lại. Vì anh và chúng tôi không cần nữa.

Có thể có người vẫn không tin, có thể có người vẫn sẽ còn mãi khẩu nghiệp, có thể có người vẫn cố chấp phủ nhận sự thật, nhưng chúng tôi chẳng quan tâm đâu. Vì ngay từ đầu chúng tôi đã lựa chọn tin anh rồi.

Bất công mình anh gánh chịu, 13 năm dựng xây bằng máu và nước mắt bị chà đạp không thương tiếc, nhưng ai nói anh đã mất hết tất cả? Anh vẫn còn chúng tôi ở đây, chúng tôi chưa hề rời đi đâu cả.

Hữu Thiên của chúng tôi, chỉ mong anh một đời an nhiên.

#JusticeforYoochun
#StandbyYU

[Tiết trời ngày mai có nắng] – Chương 5

Tiết trời ngày mai có nắng

(Tên gốc: 明天天氣,晴)

Tác giả: Lâm Tử Tự (林紫緒)

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 5 – Hồ đồ rồi sao?

 Nếu nói về chuyện ăn, tôi ngược lại muốn nếm thử mùi vị của anh hơn. Trong lòng Trương Tự Minh bắt đầu có tâm niệm gian ác, hắn bỗng phát hiện ra ý niệm của hắn đối với Quý Cường mỗi lúc đã một sâu hơn rồi.

Thời gian làm việc của tài xế lái taxi ban đêm và công nhân viên chức không giống nhau, muốn hẹn nhau phải canh thời gian thật chuẩn, lúc hai người cùng nhau ngồi ăn cơm đã là chuyện của nửa tháng sau.

“Hôm nay tôi được nghỉ.” Lúc nhận được điện thoại, Quý Cường cho rằng Trương Tự Minh phải tăng ca.

“Tôi biết, cho nên tôi mới gọi cho anh. Cùng nhau đi ăn khuya không?”

Trương Tự Minh mời, Quý Cường không chút do dự mà đáp ứng. Hai người uống rất nhiều bia, càng uống bước chân của Quý Cường càng lảo đảo.

“Tửu lượng của anh không tốt chút nào, lúc này mới chỉ là uống bia, nếu như đổi thành rượu đế chắc anh đã sớm xỉu rồi.” Trương Tự Minh đỡ lấy Quý Cường, cười nói. Continue reading

[Manhwa] Okaeri, Yoochun! – Part 5

Okaeri, Yoochun!

(Tạm dịch: Mừng cậu quay về, Yoochun!)

_./._

Author: JC.Song

Scan: @AYUxJUNO

Vietnamese Translator + Editor: Na Xiaholic

Genre: Yoosu Manhwa, fan-fiction, comedy, drama, romance, shounen-ai, slice of life

Language: Korean

_./._

PART 5

_./._ Continue reading

[Tiết trời ngày mai có nắng] – Chương 4

Tiết trời ngày mai có nắng

(Tên gốc: 明天天氣,晴)

Tác giả: Lâm Tử Tự (林紫緒)

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 4 – Anh đứng đắn một chút được không?

 Trương Tự Minh nhìn biểu cảm tủi hờn trên khuôn mặt Quý Cường, trong lòng cảm thấy rất thú vị, tâm tình tốt vô cùng. Người này nhìn vừa tục tằng vừa thô lỗ, tưởng như là một người không để chọc vào, nhưng thật ra thì… rất dễ ăn hiếp mà.

Nhận lấy quà từ Trương Tự Minh, Quý Cường nghĩ rằng y nhất định phải tặng lại hắn món quà đáp lễ. Nhưng y suy nghĩ mãi cũng chẳng biết nên đáp lễ bằng quà gì mới tốt. Đối với Quý Cường mà nói, Trương Tự Minh vẫn mang đến cho y chút cảm giác “sinh vật ngoài hành tinh”, là một người không dễ để lấy lòng.

Đến thứ sáu, Trương Tự Minh nhận được điện thoại của Quý Cường. Giọng nam thô lỗ luôn truyền đến từ đầu kia điện thoại hôm nay bỗng dưng lại líu ra líu ríu.

“Anh… Cuối tuần này… Ừm… Cái gì đó…”

“Có chuyện gì nói mau!” Trương Tự Minh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nắm chặt cây bút trong tay. Biết Quý Cường nhất định là đang muốn nói gì đó, Trương Tự Minh cảm thấy vừa hồi hộp lại vừa chờ mong.

“… Có muốn đến nhà tôi ăn một bữa cơm không?” Continue reading

[Tiết trời ngày mai có nắng] – Chương 3

Tiết trời ngày mai có nắng

(Tên gốc: 明天天氣,晴)

Tác giả: Lâm Tử Tự (林紫緒)

Chuyển ngữ: QT lão lão

Edit: Na Xiaholic

Chương 3 – A?

 Từ sau hôm cùng nhau ăn khuya, lúc ngồi trong xe Quý Cường, hai người bắt đầu cùng nhau nói chuyện phiếm. Tùy ý tán gẫu đôi chút, trò chuyện về tin tức gần đây trong nước, cũng không nói gì nhiều. Một hôm nào đó, hai người phát hiện ra bọn họ bằng tuổi nhau, đề tài trò chuyện bỗng trở nên phong phú trên trời dưới đất, từ nói chuyện phiếm ngắn gọn bỗng chuyển sang trò chuyện huyên thuyên cho tới khi về đến tận cổng chung cư.

Tài xế taxi ngày nào cũng chạy ngoài đường, tin tức gì cũng nghe được, nhiều lúc Trương Tự Minh cảm thấy Quý Cường tựa như một nửa cái radio, đề tài gì cũng chọt vào được mấy câu.

Trương Tự Minh nghe, Quý Cường nói. Dần dần, hai người phát hiện ra bọn họ có rất nhiều tiếng nói chung. Có lẽ chính bởi cơ duyên bằng tuổi, không có khoảng cách gì, chuyện hắn đã trải qua thì y cũng đã từng trải qua, sở thích cũng tương tự nhau.

Về sau trò chuyện lại phát hiện, thì ra bọn họ đã từng xem qua những bộ phim giống nhau, cùng thích phong cách nhạc đang lưu hành, từng như nhau đọc qua những tựa sách quen thuộc, lúc nhỏ cũng từng chơi những trò chơi tương tự. Continue reading

[Manhwa] Okaeri, Yoochun! – Part 4

Okaeri, Yoochun!

(Tạm dịch: Mừng cậu quay về, Yoochun!)

_./._

Author: JC.Song

Scan: @AYUxJUNO

Vietnamese Translator + Editor: Na Xiaholic

Genre: Yoosu Manhwa, fan-fiction, comedy, drama, romance, shounen-ai, slice of life

Language: Korean

_./._

PART 4

_./._ Continue reading

#WaitingForJunsu – Yêu thương ơi, rồi ta sẽ còn gặp lại.

dsc_0540_

Yêu thương ơi, rồi ta sẽ còn gặp lại.

Thanh xuân của mình gặp được một chàng trai dùng nụ cười để che khuất bi thương, trông ngây ngô nhưng lại vô cùng sâu sắc. Với mình, Junsu là tình đầu, là tiếng cười, là ánh nắng ban mai, là hoa anh đào nở.

Từng cầu mong ngày này đến nhanh nhanh một chút để cậu có thể tạm thời gác lại bao gánh nặng đang chồng chất trên đôi vai. Nhưng khi phải đối mặt với ngày hôm nay, thì ra mình vẫn thấy buồn đến thế, thì ra từng ngày mình ngắm nhìn cậu cười cậu khóc, đã trôi qua 9 năm rồi.

Hai năm không dài không ngắn, ngày cậu về mình cũng đã chẳng còn là sinh viên nữa, hi vọng ngày đó mình đã có thể làm chủ cuộc đời để tự tin đến gần cậu thêm chút nữa.

Junsu à, ngày cậu đi xa, mình nuôi dài tóc chờ cậu trở về.

#WaitingForJunsu
#foreverwithxia
#준수야_사랑해

Này thế giới ngoài kia?

d_f0519

Này thế giới ngoài kia, hôm nay các cậu có biết rằng Park Yoochun đã hoàn toàn vô tội chưa? Và những con người hãm hại cuộc đời anh đã phải chịu án tù?

Thật ra mình cũng chỉ là một đứa con gái bình thường, rất bình thường. Mình chẳng mạnh mẽ cũng chẳng kiên cường, chỉ tựa như bao cô gái khác, thường hay sợ hãi và dễ bị tổn thương.

Bước vào cuộc sống trong fandom này, suốt chín năm qua mình cố gắng lựa chọn một lối sống hiền lành nhất, mình yêu ai, thương ai, thích ai thì thế giới của mình chỉ xoay quanh người đó, và tin tưởng họ. Mình không muốn quan tâm đến chuyện người ta “war” ngoài kia như thế nào, trên “top comment” người ta bình luận ra sao, thậm chí khi thấy bạn bè share bài từ các page đấy về, mình sẽ lập tức ấn hide không do dự, vì mình nghĩ mắt không thấy, tâm ắt chẳng phiền.

Nói mình nhu nhược cũng được, nhưng có một lần lỡ dại, mình lần theo hashtag parkyoochun/jyj/tvxq để xem bài, và mình đã bật khóc vì những lời lẽ cay nghiệt mà người ta dành cho anh, cho các anh và cho bọn mình. Ừ, mình thừa nhận mình thật yếu đuối và ngu ngốc lắm.

Đương nhiên, cũng là con người, có đôi khi uất ức không chịu nổi, tất cả những điều mình có thể làm là viết dài thật dài, như hiện tại đây, để rồi cũng sẽ hòa tan vào dòng chảy cuộc đời như muối bể. Nhưng lòng mình biết rõ vì anh, vì các anh, vì bọn mình mà thời gian qua mình đã mạnh mẽ lên nhiều lắm.

Chúng ta yêu nhau vì chúng ta tin tưởng lẫn nhau. Những vết thương mà chúng ta đã và đang phải chịu đựng chẳng cần ai phải hiểu cả. Cứ mặc cho thế giới bên ngoài kia thóa mạ chèn ép, vì họ chẳng nuôi ta được lấy ngày nào.

Có thể thật lâu về sau này, chúng ta vẫn sẽ phải ôm lấy nhau để chữa lành thương đau, nhưng không sao cả, chỉ cần có thể mãi sát cánh bên nhau để bảo vệ lẫn nhau, là đủ lắm rồi.

#StandbyYU